(Dân trí) - Với lời khuyến cáo "Không đọc sách khi cô đơn, buồn chán" và "Hãy đọc cuốn sách này khi bạn đủ trưởng thành" cùng giới hạn lứa tuổi "16+", "Khóc giữa Sài Gòn" khiến nhiều người tò mò về nội dung cuốn sách. Trong những ngày sống cùng nhau tại Sài Gòn, Phan và Nam không đơn độc, họ còn những người đồng hành cùng mình. Ân, Thụy, Mễ, Tú, mỗi con người lại mang trong mình một câu chuyện riêng, rất đặc trưng và rất Sài Gòn. "Khóc giữa Sài Gòn" được đóng dấu (16+) cùng lời Sài Gòn kia hào nhoáng lắm, sôi nổi, đông vui lắm, hà cớ gì phải khóc? Nhưng đọc sách của Nguyễn Ngọc Thạch mới thấy ở những nơi càng rộng lớn, con người càng dễ cô đơn. Gần đây, yếu tố sex xuất hiện khá nhiều trong sách của các nhà văn trẻ. Nhưng, ngoài lúc "vừa đi vừa nín khóc", người Sài Gòn vẫn phải sống, phải làm việc nhiều hơn để thích nghi với nhiều thay đổi, thậm chí cũng bắt đầu phải nghĩ đến những việc cần làm khi dịch bệnh thuyên giảm. Than vãn, sợ hãi, trách móc chắc chắn không phải Nhưng, tôi cũng tin rằng những ai sống ở Sài Gòn, cũng đã từng có một lần khóc giữa Sài Gòn." Sáu con người giữa đất Sài Gòn. Thụy đọc xong, gấp tờ báo lại cũng là lúc cô bán hàng bưng tô phở ra cùng lời chúc ngon miệng. Gắp một đũa, Thụy húp thêm muỗng nước AZoS. Giới thiệu bạn đọc cuốn ebook "Khóc Giữa Sài Gòn" Bức tranh hiện thực, với những gam màu xám lạnh về Sài Gòn của tác giả chuyên về những đề tài gai góc. Tất cả nhân vật, sự kiện trong tác phẩm này đều chỉ là hư cấu, nếu có trùng khớp hay hơi hơi giống bất cứ thứ gì ngoài đời, đều chỉ là ngẫu nhiên. Sài Gòn kia hào nhoáng lắm, sôi nổi, đông vui lắm, hà cớ gì phải khóc? Nhưng đọc sách của Nguyễn Ngọc Thạch mới thấy ở những nơi càng rộng lớn, con người càng dễ cô đơn. Gần đây, yếu tố sex xuất hiện khá nhiều trong sách của các nhà văn trẻ. Tuy nhiên, để đưa chất liệu nhạy cảm này vào tác phẩm một cách khéo léo và tinh tế không phải chuyện dễ. Nguyễn Ngọc Thạch đã thành công khi theo hướng này. Sau Đời Callboy, Lòng dạ đàn bà, Chuyển giới, Mẹ ơi con đồng tính, Chênh vênh hai lăm, Một giọt đàn bà, Khóc giữa Sài Gòn là cuốn sách tiếp theo Nguyễn Ngọc Thạch viết về những đề tài gai góc của xã hội. Thạch như đang thuật lại những câu chuyện đời thường mà anh là một phần trong số đó. Thạch có một biệt tài khác nữa hiểu đàn bà hơn chính đàn bà. Anh biết họ cần gì, muốn gì, và đau đớn vì điều gì. Cứ thế, Thạch chỉ việc khắc họa nhân vật thôi, và người đọc - nhất là phái nữ - tự nhiên sẽ tìm thấy mình trong các đứa con tinh thần của Thạch. Cái nhìn của Thạch trong Khóc giữa Sài Gòn không chỉ về tình yêu đơn thuần mà còn về sự hy sinh và nỗ lực kéo người mình yêu khỏi nỗi đau của đời họ, như Phan "đã nguyện dùng phần đời còn lại để giúp Nam lau hết nước mắt đau thương". Dưới con mắt của Thạch, tình dục trở nên thơ và đẹp hơn bao giờ hết. Không trần trụi, cũng không bóng bẩy. Thạch khiến ta có cái nhìn khác hơn về những người đồng tính, về những khát khao tình yêu của họ, về cả những nỗi đau. Họ cũng yêu, đau và chấp nhận hy sinh. Họ cũng có những ước mơ hạnh phúc nhưng bị vướng vào những thị phi của xã hội. Họ bị dư luận nhấn chìm. Nguyễn Ngọc Thạch đã cho người đồng tính quyền được sống, được yêu và có thể ngẩng cao đầu với tất cả mọi người. Chỉ tiếc, những gì đi ngược với quy luật tạo hóa đều có một cái kết buồn... Tham khảo thêm Khói LửaTham khảo thêm Không Chiến Zero Rực LửaTham khảo thêm Không Chồng Tôi Vẫn SốngTham khảo thêm Không Gia ĐìnhTham khảo thêm Khổng Minh Gia Cát Lượng đại truyện CLICK LINK DOWNLOAD EBOOK TẠI ĐÂY. Thông tin tác giả Trong một năm, Nguyễn Ngọc Thạch được mọi người chú ý khi ra mắt 5 tập sách về những chủ đề hiện thực khác nhau. Từ Đời Callboy về thế giới đồng tính, Lòng dạ đàn bà, câu chuyện kinh dị của thập niên 60, cho đến Chuyển giới; Mẹ ơi, con đồng tính, và mới ... Vào trang riêng của tác giả Xem tất cả các sách của tác giả Bức tranh hiện thực, với những gam màu xám lạnh về Sài Gòn của tác giả chuyên về những đề tài gai góc, Nguyễn Ngọc Thạch. “Tôi tin rằng ai đặt chân đến mảnh đất Sài Gòn, đều khó có thể rời bỏ nó mà không lưu luyến, vấn vương. Nó không đơn thuần là một mảnh đất, nó là ký ức, là ước mơ, là hoài bão của rất nhiều người. Nhưng, tôi cũng tin rằng những ai sống ở Sài Gòn, cũng đã từng có một lần khóc giữa Sài Gòn.” Sáu con người giữa đất Sài Gòn. Phan đi tìm sự hả hê bằng chiến thắng, chinh phục những đỉnh cao xã hội. Nam lạc trong nỗi đau, đắm chìm trong những ảo tưởng do bản thân dựng lên. Tú, nhìn đời bằng con mắt lạnh lùng, am hiểu về đàn bà đến kinh khủng. Mễ, nghiên cứu tâm lý để rồi sợ hãi nhận ra sự thật mình tìm được. Thụy, chơi vơi, bấp bênh giữa hai bờ giới tính. Ân, sống ảo, quan tâm đến mạng xã hội hơn cảm xúc người xung quanh. Họ, có một điểm chung duy nhất là chọn Sài Gòn làm đất sống. Bị ám ảnh bởi bụi xe, bởi đèn Sài Gòn xanh xanh đỏ đỏ, bởi những quán café, bởi những ổ bánh mì… bị ám ảnh bởi khát khao tìm cho được đáp án cho câu hỏi, “Tôi là ai?” Họ, được Sài Gòn gắn kết, sắp xếp để đan xích họ vào đời nhau, để cùng trải qua những hoan lạc, chia ly. Để rồi đến cuối cùng, lại được đứng cùng nhau, chỉ đơn giản là khóc, cho hả hê lòng, cho tan nỗi đau. Họ, người đi kẻ ở, nhưng vẫn tin rằng có ngày gặp lại, chỉ cần một niềm tin nhỏ nhoi đó vẫn giữ người ta chờ nhau… chờ như chuyện Sài bạn đón đọc. “Khóc giữa Sài Gòn” cho những ngày yêu đương khờ dại… Sài Gòn, thành phố của những kẻ cô đơn. Sài Gòn cứ hối hả, còn người ta cứ mãi dại khờ. “Khóc giữa Sài Gòn” là một bức tranh rất thực với rượu, với thuốc, nước mắt và rất nhiều nước mắt. Ở đó, người ta bên nhau trong những ánh đèn lấp lánh không bao giờ tắt. Rồi lại vội vã, giấu đi những giọt lệ biệt ly ở một bến xe khách lúc hai, ba giờ sáng. Sài Gòn, nơi có những con người dám chết vì nhau, dám sống vì nhau, và dám khóc vì nhau. Phan, Nam, Tú, Mễ, Thụy, Ân, 6 con người, 6 màu sắc khác nhau. Họ lạc lối trong niềm đau, sống trong những ảo ảnh và ước vọng do mình tạo nên. Họ va vào đời nhau, dẫu chỉ trong một khoảnh khắc mong manh, ngắn ngủi. Nhưng cũng khiến trái tim mỗi người mang nhiều những dư âm. Rồi đem theo những hoang hoải và hy vọng. Chẳng vì điều gì to tát, không phải cái gọi là mãi mãi, hay vật chất xa hoa. Chỉ đơn giản là được ôm nhau vào lòng và khóc. Khóc cho thỏa những cơn đau chật vật, cho thỏa những ngày muốn có nhau mà bất lực và cho thỏa những ngày mai không còn được gặp lại nhau nữa. 16 Previews DOWNLOAD OPTIONS No suitable files to display here. 14 day loan required to access PDF files. IN COLLECTIONS Books to Borrow Books for People with Print Disabilities Internet Archive Books Uploaded by on October 19, 2020 Tầng hai ba tòa nhà nhìn xuống, Sài Gòn chỉ còn là những đốm sáng lấp lánh, xa vời vợi. Người đi dưới kia khoác lên mình nỗi cô đơn trầm mặc, im lặng bước, chân đưa về đâu, chắc chỉ mình mình biết. Sài Gòn đẹp, chưa bao giờ không đẹp, dù là từ đằng xa nhớ về, hay đang cuộn mình giữa khói bụi và lo âu. Nghĩ về Sài Gòn, người ta nhớ đến vùng đất của cơ hội, của những ước mơ đổi đời rực rỡ, dù là khi đó, họ nằm co ro trong căn phòng trọ sáu mét vuông nóng hừng hực, đưa tay vơ lấy tờ báo cũ xua mớ không khí đang hầm hập phả vào người. Chớp, nhấp nhoáng rồi sáng bừng một góc trời đêm, rạch không trung thành mấy mảnh tan tành. Rồi mưa, tan nát vỗ vào tấm kiếng cửa sổ nhìn xuống đường, mưa nặng hạt lắm, tiếng như vỡ lòng người ta. Đêm nay mưa rồi, sau nhiều ngày Sài Gòn nóng như uất nghẹn. Nam thả lỏng người trong góc phòng, nhìn màn mưa nhòe nhoẹt bên ngoài. Chai rượu vang nãy giờ đã vơi hơn nửa, lòng Nam cũng vơi hơn nửa. Một nửa vui vơi, một nửa sầu cũng vơi. Tiếng nhạc chảy dọc căn phòng. “I’ve seen the world Done it all, had my cake now Diamonds, brilliant, and Bel-Air now Hot summer nights mid July When you and I were forever wild The crazy days, the city lights The way you’d play with me like a child.” Lần đầu tiên nghe thứ âm nhạc đó, Nam ngưng tất cả những cảm xúc đang vẫy vùng, chỉ im lặng, để nó rót vào từng mạch cảm xúc li ti. Vô thức chảy nước mắt, không buồn, không đau, không nhớ, chỉ đơn giản là đến một giai đoạn nào đó, người ta cần chảy nước mắt để cân bằng lại những chênh vênh của suốt quãng đời dài đằng đẵng vừa trải qua. Nam với tay, mở nắp chai thủy tinh nhỏ cạnh bên, cầm lên hít mạnh một hơi. Thứ mùi nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác, người không quen có thể khó chịu, nhưng Nam chỉ cảm thấy sự hưng phấn đang lan tỏa dần ra từng phần cơ thể trần trụi, rã rời. Sài Gòn vẫn lấp loáng ánh đèn trong mưa, bao nhiêu người sống ở đây ám ảnh bởi những ánh đèn không tắt, bao nhiêu người vội vã chẳng kịp nhận ra đèn Sài Gòn không bao giờ tắt, và bao nhiêu người như Nam, nhìn Sài Gòn để thủ dâm. Chuyện thủ dâm, nghe có vẻ ghê gớm, nhưng nghĩ thoáng ra cũng chỉ là nhu cầu giải tỏa những bức xúc sinh lý của con người. Bọn con trai ở lứa tuổi dậy thì, khi có những thay đổi về giới tính, về hình thể, về tâm lý, về cả cách nhìn những đứa con gái xung quanh, chúng sẽ thủ dâm. Thậm chí, vài đứa trẻ coi chuyện đó như một trò tiêu khiển trong những ngày buồn chán chờ đợi sự trưởng thành đến, nhấc bổng mình lên thành gã đàn ông thay cho thằng nhóc đang khóa kín cửa phòng, cắm mắt vào màn hình máy tính và… thủ dâm. Việc này không lạ với bọn con trai, và cũng chẳng lạ với Nam.

khóc giữa sài gòn đọc online