Chiều 17/8, phiên toà hình sự sơ thẩm xét xử cựu Bí thư Tỉnh uỷ Bình Dương Trần Văn Nam và đồng phạm trong vụ án kinh tế, tham nhũng xảy ra tại Tổng Công ty Sản xuất - Xuất nhập khẩu Bình Dương (viết tắt là Tổng Công ty Bình Dương, là doanh nghiệp 100% vốn Nhà nước do Tỉnh uỷ Bình Dương là chủ sở hữu Cả Dương Mịch và Cổ Lực Na Trát đều là những mỹ nhân tuyệt đẹp với đường nét khuôn mặt đẹp không chê vào đâu được. Họ đều là những ngôi sao được công nhận về nhan sắc trong làng giải trí. Dương Mịch vẫn như mọi khi, trang điểm với đôi môi đỏ rực, làn da trắng nõn nà càng tăng thêm nét quyến rũ nữ tính. Sự hài lòng của khách hàng được đo lường dựa vào cơ sở đo lường của Hayes (2014) bao gồm 3 biến quan sát, phỏng vấn khách hàng mức độ hài lòng khách hàng về CLDV cho vay tại VIB Bình Dương, về phí dịch vụ và mức độ hài lòng tổng quát của khách hàng khi giao dịch - Chính chủ nhờ đăng bán căn nhà siêu đẹp ngay Hồ Quỳnh, phố Võ Thị Sáu, Hai Bà Trưng, Hà Nội. - Diện tích 47m2 x 5 tầng, mặt tiền 3.8m, phân khúc giá 9 tỷ. - Thiết kế: Nhà xây 5 tầng bê tông cốt thé Trịnh Thị Ái Phi (2000, K0m Tum) là gương mặt quen thuộc với giới trẻ. Không chỉ có cái tên lạ và nhan sắc hao hao Lưu Diệc Phi, nữ sinh này còn nổi tiếng khi giành giải Hoa khôi xinh đẹp tài năng của trường Đại học Tôn Đức Thắng (TP.HCM). Mang một cái tên đẹp lạ, Trịnh eYUs61A. Vô tình bị xuyên không nhưng nàng lại muốn có cuộc sống an nhàn không tranh giành với ai , cuộc sống hạnh phúc bên chồng con nhưng ông trời thường thích trêu đùa hài tử, vì phu quân, “nhàn thê” cũng có thể trở thành “hiền thê”. Chuyện gia đình, chuyện “thân hữu thị phi”,…nếu đã không thể tránh thì chi bằng tất cả hãy bước ra đây, ta tiếp!Mời các bạn đón đọc truyện Hải Đường Nhàn Thê của tác giả Hải Đường Xuân Thụy Tảo thuộc thể loại xuyên không , có chút điền văn và sủng. Diệp Tử vẫn đang nằm trên gường, cũng không biết đã ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy liền cảm thấy cả người nặng nề. Tiểu cô nương vẫn ngồi phụng bồi bên cạnh nàng bất kể nàng ngủ hay thức. Mỗi lần Diệp Tử tỉnh dậy đều nhìn thấy nha đầu ngây ngốc này tựa đầu vào thành gường thiếp ngủ. Quả là một cô nương tốt. Thời điểm nàng tỉnh dậy, “cô nương tốt” liền bê một bát cháo chạy đến, sau đó ngồi bên cạnh gường đút nàng ăn đến hết mới thôi. Sắc mặt tiểu cô nương lộ ra vài phần thỏa mãn. “Tiểu thư, Tiểu Tình biết người rất thương tâm, nhưng thân thể là của bản thân mình nên xin người đừng làm chuyện hồ đồ nữa. Nếu không…Tiểu Tình sẽ không còn mặt mũi gặp lại phu nhân nữa”. Nguyên lai nàng ta gọi là Tiểu Tình. Ta thích cái tên này, nghe rất ấm áp. Diệp Tử thản nhiên mỉm cười nhìn Tiểu Tình khiến nha đầu này vui vẻ hẳn lên, “Tiểu thư, người suy nghĩ thông suốt là tốt rồi!”. Ngủ vài ngày, vết thương của nàng tốt hơn rất nhiều, chỉ là cổ họng vẫn còn đau, thanh âm cũng không xuất ra được. Tuy nhiên, nàng đã có thể rời gường đi vài bước, bất quá Tiểu Tình vẫn không chịu để nàng ló mặt ra ngoài sân, ngay cả cửa sổ cũng không thèm mở. Mỗi lần Diệp Tử phản đối thì Tiểu Tình sẽ lập tức bày ra bộ dáng hai mắt đẫm lệ cho nàng xem. Miệng không thể nói, nàng chỉ có thể thở dài chào thua. Hôm nay thật lạnh! Tiểu Tình nói rằng kể từ sau ngày Tiểu Hàn, thời tiết sẽ bắt đầu trở lạnh như thế này. Lại là ngày Tiểu Hàn, Diệp Tử cũng không miễn cưỡng nữa, nàng ngồi xuống gường quý phi tùy ý chọn một quyển sách mở ra xem. Cũng may nơi này vẫn còn có sách để đọc, Diệp Tử cũng không phải người thất học. Nơi này có thi từ, tiểu thuyết,渥m ra chủ nhân trước cũng không phải hạng tục nhân. Trên bìa sách có viết ba chữ “Diệp Hải Đường”, ngày đó nàng đã từng nghe qua cái tên này, đây dường như là tên gọi của chủ thể này. Diệp Tử hoàn toàn cảm thấy hài lòng, hoa Hải Đường vẫn là loài hoa nàng yêu thích, không ngờ từ giờ phút này nó lại là tên của nàng, không lẽ đây chính là duyên phận. “Duyên phận?”, Diệp Tử bất đắc dĩ lắc đầu, nếu mọi việc trong thiên hạ đều có thể dùng hai chữ “duyên phận” để giải thích thì làm sao lại có nhiều cặp vợ chồng bất hòa như vậy? Ngày hôm đó, Diệp Tử ngủ đến chính ngọ, Tiểu Tình vừa bồi tiếp bên gường vừa may vá. Đột nhiên bên ngoài truyền đến một thanh âm the thé, “Trầm nhũ mẫu, ngươi làm gì ngăn cản ta? Tránh ra!”. Diệp Tử giật mình, Tiểu Tình buông kim chỉ chạy nhanh ra mở cửa, cánh cửa lập tức đóng lại. “Nguyên lai là Tần di nương đến thăm, tiểu thư nhà chúng ta đang nghỉ ngơi, người có chuyện gì cần gặp tiểu thư sao?” “Đương nhiên là có chuyện, nói với ngươi thì có tác dụng gì? Tránh ra, Đại phu nhân phân phó ta đến nói chuyện với tiểu thư các ngươi”. Nữ nhân này cũng thật lớn giọng, Diệp Tử muốn ngủ cũng không ngủ được. “Tần di nương, tiểu thư đang nghỉ ngơi, một chút nữa người quay lại không được sao?” “Cái gì? Đây là ý tứ gì? Đang ngủ? Gọi tiểu thư các ngươi thức dậy, Đại phu nhân không có thời gian chờ nàng đâu!” “Đại phu nói tiểu thư cần phải tĩnh dưỡng, người làm vậy không thấy quá đáng sao?” “Nha đầu chết tiệt này, còn dám ngăn cản ta, người đâu! Vả miệng cho ta! A, ngươi…Trầm nhũ nương, ngươi còn dám chống đỡ, A Quý, A Toàn, hai người các ngươi vả mụ ta rớt răng cho ta”. Tiếng động bên ngoài càng lúc càng lớn, Diệp Tử sốt ruột trong lòng, chỉ là cổ họng không thể phát ra bất cứ thanh âm gì. Thoáng nhình bên gường có mấy tách trà, nàng liền đem toàn bộ ném xuống đất. Bên ngoài yên lặng một chút, sau đó Tiểu Tình cùng một nữ nhân trung niên phúc hậu bước nhanh vào, ánh mắt hai người đều sốt ruột nhìn nàng, Tiểu Tình lo lắng đến suýt rớt nước mắt. Nữ nhân trung niên quýnh quáng khua khoắn hai tay loạn xạ, “Tiểu thư, người không sao chứ?”. Tiểu Tình tiến tới đỡ Diệp Tử ngồi dậy, sau đó lại khẩn trương kiểm tra tay chân mắt mũi của chủ tử. Diệp Tử rút tay về, vỗ vỗ đầu Tiểu Tình rồi mỉm cười lắc đầu. Diệp Tử ngẩng đầu nhìn một đám người vừa bước vào phòng. Dẫn đầu là một nữ nhân quần là áo lụa, nàng ta mặc áo váy màu xanh lục, chiếc áo khoác ngoài không tay màu vàng, mi như liễu, mắt phượng môi nhỏ mềm mọng, cằm đầy đặn. Mỹ nhân a! Chỉ là ánh mắt mỹ nhân không tốt chút nào. Nữ nhân này khi tiến vào phòng vẫn còn mang theo vẻ mặt tức giận, chỉ là thời điểm nhìn thấy nàng liền thay đổi thành bộ dạng tươi cười hèn mọn, “Đại thiếu phu nhân, ngươi đã tỉnh rồi sao? Nếu ngươi không tỉnh thì đến cửa phòng ta cũng không bước qua được”. Diệp Tử thản nhiên mỉm cười, gật đầu một cái ý bảo Tiểu Tình đỡ nàng đứng lên hành lễ. “Không cần đứng lên, ngươi đường đường là thiên kim của Diệp đại thượng thư nha, ngươi mà có chuyện gì thì tiểu thiếp như ta thật không gánh nổi a!” Diệp Tử nghe xong liền cười lạnh trong lòng, sau đó ra dấu cho Tiểu Tình mời nàng ta an tọa. Nữ nhân kia nhướn mi khinh miệt rồi không khách khí trực tiếp ngồi xuống cạnh bàn, lập tức có một tiểu nha đầu tiến lên châm trà. Nàng ta vừa thổi trà vừa híp mắt nhìn Diệp Tử, “Đại phu nhân có lời muốn nhờ ta báo với ngươi, Tô Lam Nhân là Hoàng Thượng ban cho thiếu gia nhà chúng ta làm thiếp, dù ngươi cảm thấy không thoải mái thì sao, ai bảo tỷ tỷ người ta là ái phi của Hoàng Thượng? Đây còn không phải là Diệp gia các ngươi ban tặng?”, nàng ta nói xong còn nhìn chăm chăm Diệp Tử nửa ngày, thấy trên mặt Diệp Tử không có bất kì phản ứng gì thì nàng ta hung tợn trừng mắt nhìn sang Tiểu Tình đang đứng bên cạnh, “Đây cũng gọi là trà sao! Bọt trà cũng chưa vớt ra, mang trà đổi lại cho ta!” Tiểu Tình tức giận đến mặt đỏ phừng phừng, nàng mang ấm trà ra ngoài phòng đổi lại. “Ta nói Đại thiếu phu nhân, ngươi nháo nhào như vậy thật không đúng a, nếu là nhà người khác thì ngươi đã phạm vào “thất xuất chi điều” sẽ bị đuổi ra khỏi Phương gia, đến lúc đó thì mặt mũi Diệp gia các ngươi sẽ để đâu? Cũng may là lão gia chúng ta tâm tính thiện lương, hơn nữa việc này dù sao cũng chẳng tốt đẹp gì, ngươi đó, tốt nhất nên an phận một chút đi!”, Diệp Tử cười ảm đạm, lời nói từ tai trái đổ sang tai phải ra ngoài. “Ta cũng là nữ nhân nên có thể hiểu được tư vị “có mới nới cũ”. Nhưng đây là số mệnh a, ai bảo ngươi không làm thiếu gia vừa mắt?”, Tiểu Tình bê trà đến đặt lên bàn, Tần di nương lại nhấp một ngụm. Tách trà bị ném thẳng lên bàn, nước trà văng tung tóe, người trong phòng giật mình sợ run rẩy, “Ta nói Đại thiếu phu nhân, bọn hạ nhân ở chỗ ngươi hầu hạ chủ tử như vậy sao, thứ này cũng dám gọi là trà?! Đều là thứ cho bọn hạ nhân uống đó, còn dám mang lên mời chủ tử sao!” Diệp Tử liếc nhìn Tiểu Tình một cái, rồi lại lạnh lùng nhìn chằm chằm Tần di nương, trong ánh mắt lộ ra uy hiếp. Không khí trong phòng cực kỳ yên lặng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng nước trà nhỏ tách tách xuống đất. Tần di nương bị Diệp Tử làm cho chột dạ, nàng ta hít vào một hơi, trên gương mặt lập tức xuất hiện nụ cười quyến rũ, “Đại thiếu phu nhân, hôm nay ta đến đây cũng chỉ để nói vài lời như vậy thôi, trong phủ có thêm người mới, ngươi đừng náo loạn phá hỏng không khí vui mừng a! Tháng sau Hoàng Thượng sẽ ban cho chúng ta một phủ trạch mới nằm ở thành tây. Đại phu nhân đang phân phó hạ nhân chuẩn bị dọn nhà nên rất bận rộn, ta phỏng chừng lễ tân niên sẽ được tổ chức tại phủ trạch mới, ngươi cũng nên chuẩn bị đi, phủ trạch này có lẽ sẽ bị rao bán. Còn nữa, hạ nhân trong nhà sợ không đủ dùng, hôm nay ta đến là để phân phó nha hoàn cho ngươi, có ý kiến gì không?”, Diệp Tử nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta thấy nha đầu kia cùng Trầm nhũ mẫu đều có khả năng, vậy đi, ngươi chỉ cần hai người này cũng đủ dùng rồi!” Tiểu Tình tức giận xổ một câu, “Tần di nương, ngươi không phải khi dễ người quá đáng sao? Hai người làm sao đủ?” “Sao lại không, quyết định vậy đi. Được rồi, ta cũng không thể ngồi mãi ở đây, còn phải đi chuẩn bị cho các phòng khác nữa. Các ngươi cũng mau chuẩn bị đi, chỉ còn mấy ngày nữa là phải dọn nhà rồi!”, Nàng ta nói xong, không đợi Diệp Tử trả lời đã mang theo đám hạ nhân rời khỏi phòng. Tiểu Tình thở phì phì đem hai cánh cửa đóng sầm lại, “Tiểu Thư, tại sao người lại không nói gì vậy? Rõ ràng là khi dễ chúng ta, không được, ta phải đi gặp lão gia!” Diệp Tử quýnh lên, một thanh âm thốt ra, “Tiểu Tình, quên đi”. Lời vừa nói ra khiến chính mình cũng thất thần. Thanh âm! Tuy rằng vẫn còn khàn khàn nhưng không còn tắc nghẹn nữa, Diệp Tử thở dài nhẹ nhõm. “Tiểu thư, người đã có thể nói chuyện được rồi sao, thật tốt quá! Bây giờ ta đi gặp lão gia…!” Diệp Tử khoát tay, “Không cần”. Nàng quay đầu nhìn Trầm nhũ mẫu một lát rồi nói, “Tiểu Tình, ta có chuyện muốn nói. Sau khi khỏi bệnh, ta thật sự không nhớ rõ vài chuyện”. Tiểu Tình nghe xong liền choáng váng đến nửa ngày, “Tiểu thư, tại sao lại thế này? Người không nhớ chúng ta sao?”, nước mắt Tiểu Tình lả chả rơi xuống, Diệp Tử gật đầu. “Ta ngay cả tên mình cũng không nhớ rõ”. Trầm nhũ mẫu lập tức tiến đến bên cạnh nàng, sau đó nâng cổ tay nàng lên rồi chậm rãi bắt mạch, “Trầm nhũ mẫu, tiểu thư thế nào?”. Trầm nhũ mẫu cùng Tiểu Tình khoa chân múa tay cả nửa ngày, Tiểu Tình nở một nụ cười đầy nước mắt, “Tiểu thư, Trầm nhũ mẫu nói người không sao, chỉ là khí huyết không thông nên không nhớ rõ nhiều chuyện, vậy cũng tốt, những chuyện không vui thì nhớ làm gì?” “Trầm nhũ mẫu, Tiểu Tình, cảm ơn các ngươi. Có các ngươi ở bên cạnh, ta không sợ gì hết!” Cũng đã khá muộn rồi, Trầm nhũ mẫu cùng Tiểu Tình thu thập một số vật dụng để chuẩn bị dọn nhà. Diệp Tử thở dài, làm sao bây giờ? Nàng gặp phải tai nạn ô tô, chỉ sợ không thể trở về được. Không biết hiện giờ cha mẹ thế nào, còn em trai nữa, bọn họ sẽ rất thương tâm. Diệp Tử cũng rất nhớ nhà, còn có…người đó! Nam nhân gọi là phu quân của nàng trông rất giống người đó, nhưng tại sao hắn lại có bộ dáng thống hận mình như vậy, khi nào có thời gian cũng nên hỏi thăm Tiểu Tình một chút. Diệp Tử bất đắc dĩ tựa lưng vào thành gường, nếu không thể trở về thì chỉ còn cách thừa nhận mình là Diệp Hải Đường, “Như vậy cũng tốt, một cuộc sống hoàn toàn mới! Ta muốn được sống một lần nữa!”, Diệp Tử khẽ nói với chính mình. Bận rộn vài ngày, Trầm nhũ mẫu cùng Tiểu Tình đã chuẩn bị xong mọi thứ, Hải Đường nhìn mười thùng hành lý thật to đặt trên hành lang mà giật mình, “Sao mang theo nhiều vậy?”. Tiểu Tình lên tiếng, “Bao nhiêu đây thì tính cái gì? Hồi môn của tiểu thư lúc đến Phương gia còn nhiều hơn, một phần đã phân chia cho bọn người xấu, biết vậy lúc trước sẽ không hào phóng như vậy”. Hải Đường tò mò mở một thùng ra xem, bên trong quần áo chiếm ba bốn phần, còn lại đều là tơ lụa, ở một góc thùng còn có không ít trân châu ngọc thạch. Hải Đường phủi tay, của cải không tồi a! Vài hạ nhân từ bên ngoài đến, bảo là giúp nàng chuyển hành lý đến phủ trạch mới. Tiểu Tình vội vàng khóa nắp thùng lại, Trầm nhũ mẫu cùng vài người khác đã đến phủ mới để sắp xếp. Hải Đường nhìn nha đầu Tiểu Tình đang đứng chỉ huy một bên, có nha hoàn giỏi giang như nàng ta thật tốt, Hải Đường ngáp một cái rồi quay vào phòng. Buổi chiều, Tiểu Tình mang theo hai túi vải nặng giúp Hải Đường đi ra đại môn, bên ngoài đã có sẵn một chiếc xe ngựa, sau khi ngồi vào chỗ của mình, Hải Đường vén rèm xe nhìn lại phủ cũ một lần nữa, “Nơi ta đã sống lại, tạm biệt!” Xe ngựa chạy một lúc lâu rồi ngừng lại, hiện tại nàng đang đứng trước cổng một tòa nhà lớn, hai bên cánh cửa đồ sộ có viết hai chữ “Phương phủ”. Hai bên cổng là một đôi sư tử đá, đúng là nhà cao cửa rộng nha, hắc hắc! Người gác cổng đưa nàng đến nơi ở của mình. Hải Đường vừa đi vừa đánh giá xung quanh. Trong phủ chia thành nhiều biệt viện riêng lẻ, đình đài lầu các san sát nhau, đại đa số biệt viện đều bố trí cạnh hồ nước, cảnh sắc không tệ, so với Bắc Kinh lộng lẫy chỉ có hơn chứ không kém. Đi một lúc lâu, Tiểu Tình có chút mất hứng, nàng trước sau vẫn nắm chặc tay Hải Đường, “Tiểu thư, những biệt viện xinh đẹp kia không phải là nơi chúng ta ở sao? Như thế nào mà càng đi càng hẻo lánh?”. Hải Đường nhìn bốn phía, quả thật nơi này có hơi vắng vẻ. Nàng vỗ vỗ tay Tiểu Tình nói, “Không có việc gì. Giữ yên lặng một chút đi!” Đi một mạch đến sau núi, ở đây có một một tòa biệt viện nằm trơ trọi, bên cạnh là một con đường mòn nhỏ chạy thẳng vào rừng, nơi này phỏng chừng là biệt viện hẻo lánh nhất Phương phủ. Người gác cổng dừng bước, nói là đã đến biệt viện của Đại thiếu phu nhân, hắn không nhanh không chậm quay đầu bỏ đi, lưu lại Tiểu Tình đang tức giận dậm chân. Hải Đường hưng phấn lôi kéo Tiểu Tình bước qua cánh cửa được kết bằng dây leo, bên trong là một mảnh sân nhỏ hình vuông, hướng bắc là gian nhà chính, có tất cả ba dãy, mỗi dãy lại nối với nhau bằng hành lang. Dọc hai bên hành lang là hàng cột chạm khắc hoa văn. Hướng đông là một hàng cây, hình như là Hải Đường. Hướng nam có thêm một vài phòng nhỏ thông với gian nhà giữa. Trong viện còn có hai nhà kho. Tiến vào gian nhà giữa, Trầm nhũ mẫu đang thu dọn đống hành lý của Hải Đường, Tiểu Tình cũng buông hai túi vải trên tay mà xông vào chiến đấu. Giữa nhà có một bộ bàn ghế gỗ, hai bên còn có tấm bình phong, phía sau còn có một cánh cửa nhỏ thông ra tiểu viện, đây ắt hẳn là phòng khách rồi! Trái phải hai bên còn có một gian phòng nhỏ, chắc là phòng dành cho nha hoàn. Nàng mở cửa một gian phòng khác, chiếc ghế quý phi đập vào mắt nàng, bên cạnh ghế còn có chiếc bàn trà nhỏ, từ cửa sổ có thể nhìn thấy hàng cây Hải Đường bên ngoài. Một ngày nào đó những cành Hải Đường kia sẽ trổ hoa, đến lúc đó phong cảnh sẽ đẹp vô cùng a! Hải Đường ngồi trên ghế quý phi tưởng tượng cảnh sắc xinh đẹp nơi này khi mùa xuân đến. Trăng đã lên. Ánh trăng dịu dàng chiếu rọi lên tấm rèm lấp lánh. Chiếc gường chạm khắc hai đóa hoa mai chiếm hơn phân nửa không gian trong phòng ngủ. Bên cạnh gường còn có một chiếc tủ lớn treo đầy y phục và một chiếc bàn trang điểm. Hải Đường vô cùng hài lòng. Nhà giàu có khác a! Một Thiếu phu nhân thất sủng cũng có thể ở nơi tốt thế này, đúng là không tồi! Góc bên trái thư phòng có kê một chiếc tràng kỷ bên dưới cửa sổ, trong phòng còn có một kệ sách chứa đầy cầm phổ, thứ này nàng căn bản không đụng tới. Ngoài ra còn có một thư án, giá bút, nghiên mực…tất cả đều được sắp xếp gọn gàng. Cửa sổ phía đông mở thẳng ra hậu viện, từ đây có thể nhìn thấy vài thân cây Hải Đường, lại còn có một cái ao nho nhỏ phỏng chừng dùng để phòng hỏa hoạn. Trong thư phòng còn một cánh cửa nhỏ mở ra tẩm phòng, Trầm nhũ mẫu mang theo một thùng hành lý tiến vào. Hải Đường nằm trên trường kỷ cười trộm, không biết để có được khu vượn phía sau biệt viện này phải tốn bao nhiêu tiền a! Khó trách nhiều người lại muốn xuyên qua, áp lực cuộc sống quả thật giảm đi rất nhiều nha! Hải Đường miên man suy nghĩ một hồi liền chìm vào giấc mộng đẹp. Trong mộng, nàng vẫn đang sống cùng cha mẹ, cả nhà nhìn ngắm hoa Hải Đường nở rộ trong sân, cuộc sống vui vẻ cứ thế trôi qua. Ăn xong cơm tối, Hải Đường lôi kéo Tiểu Tình cùng Trầm nhũ mẫu đến phòng khách, nàng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi thăm. “Tiểu Tình, ngươi cũng biết là ta không còn nhớ rõ vài chuyện, bây giờ ngươi nói lại cho ta nghe. Phụ thân của ta là ai?” “Lão gia là đương kim Lại bộ thượng thư Lâm Duy Vũ, là vị quan được Hoàng Thượng coi trọng, chỉ là…”, Tiểu Tình dừng lại nhìn Trầm nhũ mẫu, Trầm nhũ mẫu gật đầu, “Tiểu thư, lão gia và Phương lão gia đều là hồng nhân trước mặt Hoàng Thượng, chỉ là không hiểu sao quan hệ của hai nhà không tốt. Phu nhân trước khi qua đời đã mạnh mẽ yêu cầu lão gia gả người cho Phương gia. Việc này quả thật làm khổ tiểu thư, ngày thành thân của người cô gia cũng không đến động phòng, suốt một năm qua cũng không hề gặp mặt tiểu thư. Lần đó…lúc tiểu thư tỉnh dậy…chính là lần gặp mặt đầu tiên”, thanh âm của Tiểu Tình càng lúc càng nhỏ. Hải Đường cũng không nói gì, bỗng dưng nhớ đến lời nói của Tần di nương khi đó, “Tiểu Tình, còn vụ Tô Lam Nhân kia là sao?” Tiểu Tình có chút nhăn nhó, “Ngày đó tiểu thư vô tình nghe bọn hạ nhân lắm mồm nói là thiếu gia sẽ cưới thêm một tiểu thiếp, lúc ấy không ai chú ý đến người, đại khái là sau giờ Dậu người quay về phòng, sắc mặt trắng bệch, một lời cũng không nói. Sau khi ăn tối người nói phải vào phòng nghỉ ngơi, lúc Tiểu Tình đi vào thì người đã…hôn mê”. Hải Đường phất tay, “Việc này cho qua, Phương gia có những người nào?”, Tiểu Tình bắt đầu xòe tay ra đếm, “Có Phương lão thái là mẫu thân của Phương lão gia, Đại lão gia cùng Đại phu nhân chỉ có một đứa con là cô gia Sở Đình. Còn có một vị ngũ tiểu thư Văn Đình, Tần di nương chính là mẫu thân của Tam thiếu gia; Chi thứ hai có Nhị lão gia, người này không công danh, cả ngày chỉ để ý đến sản nghiệp của Phương gia, họ ngoại của Nhị phu nhân là Trầm gia, nhị thiếu gia là con trai của nàng. Ngoài ra còn có một vị Đỗ di nương sinh ra Lục tiểu thư Văn Tĩnh. Người trong Phương gia cũng không nhiều lắm, tiểu thư khuê các cũng không mấy xuất môn. Tuy nhiên, dù trong phủ có chuyện gì bọn họ cũng sẽ không làm phiền đến tiểu thư”, Tiểu Tình càng nói càng tức giận, “Đúng rồi, Tam lão gia sớm qua đời lưu lại một đôi phụ mẫu, ta cũng chưa từng thấy qua, chỉ nghe bọn hạ nhân đề cập đến một lần”. Đại khái là vậy, Hải Đường càng nghe càng đau đầu, “Được rồi, đi ngủ đi ngủ thôi”. Mấy ngày này Hải Đường luôn thức dậy khi mặt trời đã lên cao. Nàng đứng lên, xoay trở thân mình vài lần mới chịu mở mắt, “Không được, đói bụng quá!”. Nàng rời gường, mặc quần áo. Tiểu Tình bê nước ấm đến cho nàng rửa mặt. Nàng nhìn gương mặt của chính mình trong gương cảm thấy có chút xa lạ. Một gương mặt trắng trẻo mịn màng, đôi chân mày thanh thoát, mắt to linh động, mũi cao cao, môi hồng tự nhiên…trong lòng nàng sinh ra một chút ảm đạm, cảm thấy thân thể khẽ run lên, “Tiểu Tình a, trong phòng lạnh quá, ngươi đặt thêm mấy hỏa lò đi”. “Được, đợi lát nữa ta sẽ mang thêm hỏa lò vào. Buổi tối trong phủ không được đốt hỏa lò, người ta nói rằng làm thế sẽ trúng độc than”. “Không sao, lúc ngủ chỉ cần mở một cánh cửa sổ ra là được. Ngày mai ngươi cùng Trầm nhũ mẫu cũng mang vào phòng mình một cái hỏa lò đi”. Tiểu Tình đứng phía sau giúp nàng chải tóc im lặng một lúc lâu, Hải Đường quay đầu lại nhìn nàng hỏi, “Làm sao vậy?” “Tiểu thư, người tâm tính thiện lương, vì sao Phương gia lại không đối xử tốt với người chứ?” “Ai biết? Mặc kệ nó”.Lúc ăn cháo Hải Đường chợt nhớ đến một chuyện, “Ta không cần thỉnh an Lão thái thái cùng phu nhân sao?”. Tiểu Tình đứng bên cạnh trả lời, “Lúc tiểu thư mới bước chân vào Phương gia mỗi ngày đều đến thỉnh an, chỉ là một ngày nọ Phương phu nhân nói tiểu thư về sau không cần đến thỉnh an nữa, cũng không biết vì sao?”. Hải Đường mỉm cười, còn không phải vì cái tên phu quân Phương Sở Đình chết bằm đó sao? Nếu như hắn không muốn thành thân với “ta” thì tại sao lại đồng ý kết hôn? Thật nhức đầu a! Trên đường trở về nhà không ai mở miệng nói chuyện, sắc mặt Phương Sở Đình vẫn đen như hắc ín, Hải Đường cùng Tiểu Tình cũng không dám mở miệng trao đổi, Đô Đô mệt mỏi ghé đầu vào vai phụ thân hắn mà ngủ, hai bên mép chảy nước miếng. Lúc về đến đại môn Phương phủ, một tên gia nhân chạy ra đón. Vừa nhìn thấy bọn người Hải Đường, trong mắt gã gia nhân tràn ngập nghi hoặc. Thiếu phu nhân cùng tiểu thiếu gia xuất phủ khi nào mà chính mình lại không hề nhìn thấy? Mọi người đưa Văn Tiệp trở về biệt viện trước. Văn Tiệp vừa đứng trước cửa viện vừa lo lắng nhìn Hải Đường, “Đại tẩu, người đừng tranh cãi với đại ca nữa, nên nhận sai a!”. Đại ca của nàng lạnh lùng hừ một tiếng, Văn Tiệp giật mình lập tức buông tay Hải Đường rồi chạy biến vào biệt viện của mình. Trở lại Đường Viên, sau khi Hải Đường thu vén chăn nệm cho Đô Đô xong liền bị Phương Sờ Đình gọi đến thư phòng “nói chuyện”. Đóng cửa lại, Hải Đường bê đến một tách trà rồi cẩn thận đặt trước mặt Sở Đình, sau đó nàng ngoan ngoãn đứng bên cạnh thư án. Phương Sở Đình cầm tách trà nhưng không uống. “Khi trăng lên cành liễu, hẹn chàng sau hoàng hôn?”, hắn đặt tách trà lên bàn rồi nghiêng đầu nhìn nàng. “Gì?”, Hải Đường không thèm phản ứng. Muốn mắng thì mắng đi, dù sao ta cũng đã chuẩn bị nghe giáo huấn, việc quái gì phải ngồi tụng thơ? “Không lẽ ta nói sai, chẳng phải ngươi ra ngoài ước hẹn tình lang đó sao?” Hải Đường trợn mắt, “Ngươi đã gặp qua kẻ nào “hồng hạnh ra tường” mà dắt theo em chồng cùng hài tử chưa?” “Em chồng không phải bị vứt sang một bên rồi sao?” Hải Đường hít một hơi, “Vẫn còn hài tử?” “Hài tử bao nhiểu tuổi? Hắn làm sao biết nương của hắn đang làm gì?” “Tướng công nói rất có đạo lý, nhưng có câu bắt trộm bắt tại trận, bắt gian bắt một đôi, ngươi nhìn thấy tình lang của ta sao?” Phương Sở Đình dương dương tự đắc, mi mắt mang theo tia cười, “Ngô đại hiệp” “Ngô đại hiệp thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ, chuyện này rất nhiều người nhìn thấy, trong số đó bao gồm cả huynh đệ tốt của tướng công. Nếu hắn là tình lang của ta thì cần quái gì phải diễn trò như vậy? Thứ lỗi, ta không thích đóng kịch” Khóe miệng Phương Sở Đình thoáng nhếch lên, “Không phải đi gặp tình lang, chẳng lẽ lại đi trêu hoa ghẹo nguyệt?” “Tướng công, ngươi nhìn xem tối nay ta ăn mặc thế nào? Nếu thật sự muốn đi trêu hoa ghẹo nguyệt, ta còn không biết trang điểm xinh đẹp một chút sao? Vác cái dạng này ra ngoài, trên tay còn ôm theo hài tử, loại ong bướm nào sẽ đến “vờn” ta?”. Hải Đường xem thường nhìn hắn, dĩ nhiên nàng biết hắn đang cố ý làm khó mình. “Không sai, không có ong bướm nhưng vẫn còn ruồi bọ”, trên môi Phương Sở Đình mang theo nụ cười giễu cợt. “Ngươi!”. Muốn mắng ta sao, được thôi, ta nhịn. Phương Sở Đình nghiêm mặt, “Thành thật một chút cho ta. Nói, tại sao lại lén lút xuất phủ?” Hải Đường sờ sờ cổ của chính mình, “Cái kia…ta nghe bọn nha đầu nói Tết Nguyên Tiêu lần này có tổ chức hội hoa đăng, Văn Tiệp cùng Đô Đô vẫn chưa từng có cơ hội xuất phủ nên ta muốn bọn họ mở mang kiến thức một chút” “Muốn xuất phủ cũng có thể nói với mẫu thân của ta!” “Còn không phải vì ta sợ phu nhân lo lắng sao?” “Chính ngươi cũng muốn đi, phải không?” “Đương nhiên ta cũng muốn đi xem, ta chưa từng tham gia hội hoa đăng lần nào a!” Phương Sở Đình ngẩng đầu lạnh lùng nhìn nàng một cái, “Ngươi chưa từng tham gia? Vậy người bên cạnh đại ca năm đó là ai?” Hải Đường nghe xong có chút sững sờ, nguyên lai bọn họ trước khi thành thân đã từng gặp qua. “Đừng tưởng lúc đó ngươi cải nam trang thì ta không nhận ra” Nữ cải nam trang? Diệp gia đại tiểu thư này muốn làm gì a? “Không phản đối? Hử?”“Cái này…đúng vậy, là ta muốn đi ra ngoài chơi một chút, cả ngày nhốt mình trong biệt viện này khiến ta chán sắp chết rồi!”, Hải Đường quyết định nói thẳng. “Không chịu nổi cô đơn?”“Cô đơn? Con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta cô đơn? Có phải ngươi muốn nói ta không tuân thủ nữ tắc?” “Thừa nhận rồi sao?”Hải Đường nhún vai, “Tại sao lại không dám nhận, cùng lắm thì được ngươi hưu” Trên trán Phương Sở Đình nổi gân xanh, mặt tái mét. Hắn đột nhiên đứng lên, vỗ mạnh bàn một cái, Hải Đường giật mình bước lui một bước, “Hội hoa đăng đông người như vậy, ngươi không sợ Đô Đô xảy ra chuyện gì sao?” “Đô Đô ta vẫn ôm trong tay, sợ cái gì?” “Sợ cái gì? Không phải ngươi đã để thất lạc em chồng đó sao?” “Ta cũng đã đề phòng chuyện này nên phân phó Tiểu Cam nhất định không được buông tay nàng ra”, Hải Đường có chút chột dạ. “Ngươi có nghĩ tới hay không, nếu Văn Tiệp chẳng may gặp người xấu, ngươi phải giao đãi với Tam thẩm như thế nào?”, Phương Sở Đình từng bước từng bước tiến đến gần nàng. “Ta làm sao biết trị an của Đại Minh lại tệ như vậy? Ta nghĩ còn có thiên phủ lão gia giữ gìn trị an cho dân chúng nên sẽ không phát sinh vấn đề” “Rừng lớn loại thú nào cũng có, chính bản thân ngươi cũng đụng phải người xấu đó thôi. Lá gan thật lớn, bản thân đang ôm hài tử lại còn dám cầm trâm tấn công người” “Nếu không thì làm sao bây giờ? Chờ ngươi đến cứu ta chắc? Còn chưa biết ngươi có đến hay không!”, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nếu vậy thì không nên ra ngoài!”“Không ra ngoài làm sao biết lòng người hiểm ác? Ngươi không phải muốn hưu ta sao? Cuối cùng ta vẫn phải ra ngoài, đúng không? Hay là ngươi luyến tiếc không muốn hưu ta?”, Hải Đường cố ý đứng chắn ngang trước mặt hắn, ánh mắt trừng trừng. “Diệp Hải Đường!”, Phương Sở Đình thẹn quá thành giận. “Tướng công, ta đứng đây!”, thật thú vị, việc quái gì phải giữ gìn hình tượng thục nữ? Ta đây chính là như vậy đấy, có phải ngươi đang ghê tởm muốn nhổ ra? Phương Sở Đình thất thần một khắc, sau đó nghiêm mặt nói, “Hừ, cẩn thận lo thân!”. Hắn bước ra khỏi cửa, cánh cửa vừa đóng lại đã nghe thấy bên trong vang ra một trận cười, “Điên rồi!” Ngày hôm sau, Văn Tiệp mang theo đôi mắt thâm quầng tiến vào Đường Viên, “Văn Tiệp, xảy ra chuyện gì vậy?” Tam thẩm đi theo phía sau hừ lạnh một tiếng, “Là bị ta mắng. Hải Đường, ngươi đừng giả vờ nữa, đều là người làm mẫu thân, ngươi tại sao lại không biết phân nặng nhẹ? Nữ nhân khuê các có ai giống ngươi không, buổi tối lén lút dắt theo em chồng cùng con trai xuất phủ, chuyện này nếu để phu nhân biết được thì ngươi làm sao bây giờ? Lại còn đụng phải người xấu, nếu không gặp được Sở Đình thì còn chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa!” Hải Đường hung hăng trừng mắt nhìn Văn Tiệp. Nha đầu, ngươi còn lôi kéo Tam thẩm đến đây mắng ta một trận, “Tam thẩm, về sau sẽ không dám nữa, ta cam đoan!”. Đô Đô ở trong phòng vừa nghe tiếng Tam thẩm liền gọi to, “Tam nãi nãi!” “Ai nha~, ta đến đây, Đô Đô bảo bối của ta!”, Tam thẩm tựa như ăn phải thuốc kích thích liền ba bước làm thành hai bước phóng vào phòng. “Đại tẩu, ta cũng không có biện pháp a, mẫu thân mắng ta suốt cả buổi tối, ta thật sự không cố ý nói ra, chỉ là mẫu thân khóc lóc, ta không thể không nói mà!” Quên đi, ta tha thứ tất tần tật, “Văn Tiệp, tối hôm qua làm sao đại ca ngươi tìm được ngươi?” Văn Tiệp liền đỏ mặt, nửa ngày nói không nên lời, “Không phải đại ca phát hiện ra ta, mà là Hứa công tử. Lúc ấy ta vừa thất lạc tẩu, chúng ta cũng không biết phải làm sao bây giờ, Trầm nhũ mẫu yêu cầu chúng ta đứng chờ bên góc đường không được đi đâu để đi tìm tẩu. Đúng lúc đại ca cùng đám bằng hữu tình cờ đi ngang qua, Hứa công tử liền gọi ta một tiếng…” Nguyên lai là vậy! Hải Đường cười cười. “Đại tẩu, là tẩu không biết, lúc đó đại ca vừa nghe nói tẩu cùng Đô Đô đi lạc liền thay đổi sắc mặt. Đại ca lập tức kéo ta chạy khắp nơi tìm tẩu” “Là tìm Đô Đô, sợ ta đánh mất hắn” “Lúc tìm được tẩu, vừa lúc trông thấy người kia cứu tẩu, vốn dĩ đại ca đang rất cao hứng, nhưng sau đó nhìn thấy tẩu cùng người nọ nói nói cười cười liền mặt mày tái mét” “Quên đi quên đi, dù sao mọi người cũng không có việc gì, chỉ là sau này muốn trốn ra ngoài chơi sợ sẽ không dễ dàng” Hai ngày sau, Hải Đường mang Đô Đô đi đến Du Viên, Lão phu nhân hỏi Đô Đô, “Hội hoa đăng có vui không?” Tim Hải Đường đập gấp, tại sao Lão phu nhân lại biết? Đô Đô gật gật đầu. “Phụ thân ngươi đã mua cho ngươi cái gì?”, Đô Đô lắc đầu, “Mua đồ ăn ngon sao?”, Đô Đô lại lắc đầu chỉ vào Hải Đường, “Không cho ăn? Nương của ngươi không cho ngươi ăn sao?”. Tiểu tử này còn học được cách “cáo trạng”, lão phu nhân cười cười liếc nhìn nàng một cái, “Nương của Đô Đô, vụ nếm thử trăm vị là thế nào vậy?” “Nếm thử trăm vị? Cái này…là Hải Đường đọc trong sách nói rằng tiểu hài tử sau khi nếm thử trăm vị thì vị giác nơi đầu lưỡi sẽ nhạy cảm hơn, về sau ăn cơm cũng sẽ cảm thấy ngon hơn một chút” Lão phu nhân ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi, “Vị giác là cái gì?” “Vị giác chính là cảm thụ đối với các loại hương vị” Lão phu nhân gật đầu, “Nương của Đô Đô, ta thấy ngươi rất dụng tâm đối với việc nuôi dạy hài tử, Đô Đô được ngươi chăm sóc cũng không tồi” “Kỳ thật Hải Đường chỉ xem qua một chút sách giải trí, phương thức này có ghi lại trong sách”, Hải Đường khiêm tốn trả lời. “Ta cũng biết chuyện của Sở Đình, đứa nhỏ này vẫn chưa thể đối diện với quá khứ, ngươi cũng nên thông cảm với hắn một chút”, Hải Đường không nói lời nào, “Sở Đình vốn không thích tiểu hài tử, chuyện của Hoằng Ngọc hắn cũng rất ít quản, nhưng đối với Đô Đô hắn càng ngày càng để tâm, đây là chuyện tốt. Tuy rằng câu “mẫu bằng tử quý” cũng có phần khó nghe, nhưng trên thực tế sự tình như thế này lại rất nhiều”, Hải Đường không muốn đề cập đến vấn đề này nên gật đầu cho có. Trong mắt Lão phu nhân xuất hiện một tia tiếc nuối, bàn tay già nua sờ lên tóc của nàng, “Hải Đường, ngươi biết không? Ngươi rất giống mẫu thân của ngươi” “Lão phu nhân đã từng gặp qua mẫu thân của ta sao?”, đây là lần đầu tiên nàng nghe người Phương gia nhắc đến mẫu thân của mình. “Đúng vậy, Trầm gia cùng Phương gia nói thế nào cũng là hàng xóm mấy chục năm. Ta nhìn thấy mẫu thân ngươi sinh ra, trưởng thành, xuất giá, nhưng lại không ngờ nha đầu kia bạc phúc, cứ thế mà rời khỏi hồng trần trước ta”, ánh mắt của Lão phu nhân càng lúc càng thâm trầm, cố nén một tiếng thở dài, “Từ sau khi ngươi tiến nhập Phương gia, trong lòng ta vẫn rất mâu thuẫn. Kỳ thật ta rất muốn thân cận với ngươi, chỉ là khi nhìn mặt ngươi ta sẽ nhớ tới mẫu thân của ngươi, khi đó nàng là một tiểu hài tử rất thông minh, nhu thuận. Ta thật sự muốn…”, nói tới đây Lão phu nhân liền ngừng lại, biểu tình tiếc nuối hiện rõ trên gương mặt. “Lão phu nhân, người cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, mẫu thân cùng đại ca ở trên trời sẽ phù hộ chúng ta” “Hải Đường a, ngươi có biết không? Biết vì sao mẫu thân ngươi sống chết muốn đem ngươi gả vào Phương gia? Cửa hôn sự này là chính miệng nàng yêu cầu” Hải Đường lắc đầu, “Kỳ thật ta cũng không rõ, mẫu thân tuy rằng không biết chuyện của tướng công nhưng vẫn còn Lão phu nhân, người cũng không biết sao? Vì sao lại không ngăn cản ngay từ đầu?” “Mẫu thân của ngươi chính là muốn bù lại tiếc nuối của bản thân mình. Hơn nữa, cũng là vì lo lắng cho ngươi. Nàng biết ta sẽ chiếu cố ngươi bởi vì trong tâm ta đối với mẫu thân ngươi hữu tình. Ta đã từng hy vọng, thất vọng, hối hận, đau xót, mọi cảm xúc chỉ cần nhìn thấy ngươi sẽ trào dâng trong lòng. Nàng là con dâu mà năm đó ta đã lựa chọn, chỉ vì một sai lầm ngẫu nhiên mà nàng phải gả vào Diệp phủ. Từ khi nhận được tin tức của nàng, ta liền nghĩ nếu là nàng được gả vào Phương gia thì sẽ không ra đi sớm như vậy. Ý niệm này đã trở thành mũi kim đâm sâu vào tim ta”. Nước mắt của Lão phu nhân bắt đầu tuôn rơi. Hải Đường có chút cay mũi, nàng vội vàng lấy khăn tay giúp Lão phu nhân nhẹ nhàng thấm nước mắt, “Vận mệnh luôn trêu người! Tiếc nuối năm đó cũng là tiếc nuối hiện tại. Lão phu nhân, ta cũng đã là mẫu thân nên ta hiểu. Ta cũng giống mẫu thân lúc trước, cùng lúc bị hủy hai lần hạnh phúc. E là mẫu thân cũng không ngờ tới sự tình này!”, Hải Đường cảm khái, thần sắc có chút âm trầm. Mẫu thân của Diệp Hải Đường thật sự không ngờ nữ nhi của nàng cũng vì không thể chấp nhận vận mệnh của chính mình mà lựa chọn con đường rời khỏi thế giới này. Lão phu nhân cầm tay Hải Đường sụt sùi, “Hải Đường, không nên trách mẫu thân ngươi, lòng của nàng ta có thể hiểu được. Phương gia có lẽ là đường sống duy nhất của ngươi, bởi vì phụ thân của ngươi lúc ấy muốn đem ngươi tiến cung. Lại nói thâm cung sâu tựa biển, những âm mưu đau khổ trong đó ngươi sẽ không đương đầu nổi. Chỉ là…ta không ngờ Sở Đình lại như vậy…”. Hai người đều lâm vào trầm mặc. Trong lòng Hải Đường dấy lên bao thương xót cho thân phận bi ai của Diệp Hải Đường. Vận mệnh của nàng ta từ sớm đã lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, dù là Phương phủ hay Hoàng cung, nơi nào cũng là đạo bùa đoạt mạng của nàng. Nàng bởi vì lòng tiếc nuối của mẫu thân mà đến đây, cũng lại vì lòng tiếc nuối của mẫu thân mà rời đi, vận mệnh đôi kh chính là như vậy, từng bước sai rồi lại sai. Chính mình đến từ nơi nào? Vì sao lại đến? Vì sao lại rời đi? Cánh cửa mở ra, Tiểu Tình đang xoay người chuẩn bị để mẫu tử Hải Đường đi trước thì một thân ảnh nhỏ trông như ngọn lửa đỏ chạy vọt vào, vừa chạy vừa la hét, “Mau đóng cửa! Mau đóng cửa!” Tiểu Tình luống cuống tay chân đem cánh cửa đóng lại. Hải Đường nửa ngày vẫn chưa hết ngạc nhiên, nàng nhìn chằm chằm ngọn lửa đỏ vừa chạy vào nhà mình, nguyên lai là một tiểu cô nương có khuôn mặt tròn tròn, hai má lúm đồng tiền thật sâu, đối mắt to trong suốt như thủy tinh không ngừng chớp chớp. Tiểu cô nương ghé mắt vào khe hở trên cánh cửa nhìn ra ngoài trong chốc lát, sau đó xoay người làm bộ dáng thở phào một hơi, vừa thở vừa lẩm bẩm, “Nguy hiểm thật! Nguy hiểm thật!” Hải Đường nhìn Tiểu Tình cười cười, nàng ngồi xổm xuống rồi hỏi, “Tiểu nha đầu, tại sao ngươi lại chạy vào nhà của chúng ta?” Tiểu nha đầu trợn mắt nhìn nàng, thanh âm có chút giận dỗi, “Ta không phải tiểu nha đầu” “A, ngươi không phải tiểu nha đầu, vậy ngươi tên gì?” “Ta là Ngô Thiên Nhược, người cũng có thể gọi ta là Nữu Nữu”, tiểu nha đầu lúc lắc bím tóc của chính mình. “Nữu Nữu, ngươi tại sao lại chạy vào nhà của chúng ta?”, Hải Đường không nhịn được mà vươn tay nhéo nhẹ vào gương mặt mập mạp của tiểu nha đầu. “Không được nhéo mặt ta!”, tính khí không tồi, “Là ta bỏ nhà đi!”, Nữu Nữu nhỏ giọng đáp trả. “Ngươi cũng bỏ nhà trốn đi? Vì sao?”“Cũng? Còn có ai bỏ nhà trốn đi? Cô cô xinh đẹp, là cô cô sao?”, đôi mắt to chớp chớp nhìn Hải Đường. “Ha ha, không phải, nói cho cô cô biết, tại sao ngươi lại bỏ nhà trốn đi?”, tiểu hài tử tại sao lại thông minh như vậy chứ? “Là phụ thân muốn kết hôn với hồ ly tinh nên ta tức giận”, đôi mi nho nhỏ cau lại. “Hồ ly tinh?”“Bọn hạ nhân nói hồ ly tinh kia muốn bước qua cửa nhà ta, còn nói phụ thân sau khi cưới nàng sẽ quên mất ta, lại còn buộc ta gọi nàng là nương, lại sinh thêm đệ đệ, có tiểu đệ đệ rồi lại càng quên mất ta”, Nữu Nữu chu chiếc mỏ nhỏ nhắn, nước mắt dường như sắp sửa rơi xuống. Nguyên lai là vậy, “Nương của ngươi đâu? Ngươi không sợ nương lo lắng sao?” “Nữu Nữu không có nương, không có nương. Oa!”, tiểu nha đầu vừa nói xong đã oa oa khóc lớn. Hải Đường trong lúc nhất thời không biết làm gì thì Đô Đô đứng xem bên cạnh đã bước tới, hắn dùng tay gạt nước mắt của tiểu nha đầu rồi dỗ dành, “Không khóc, không khóc!” Tiểu nha đầu vừa khóc vừa gạt cánh tay hắn sang một bên rồi tức giận, “Nam nữ thụ thụ bất thân” “Ắc!”, Hải Đường rốt cuộc nhịn không được liền phá ra cười, vừa cười vừa ôm Đô Đô đang ủy khuất, “Đô Đô a, Nữu Nữu đang không vui, không phải giận dữ với ngươi đâu!” “Tiểu thư, chúng ta phải làm sao bây giờ?”, Tiểu Tình lo lắng nhìn Nữu Nữu, trong nhà đột nhiên có thêm một tiểu cô nương, thật đau đầu a! “Làm sau bây giờ? Thôi kệ!”, nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Tiểu Tình, Hải Đường cười nói, “Mặc kệ nàng, khóc mệt tự nhiên sẽ không khóc nữa” Nghe được Hải Đường nói câu này, thanh âm oa oa của tiểu nha đầu nhỏ đi nhiều, cuối cùng chỉ còn lại tiếng nức nở. “Nữu Nữu, ngươi định đi đâu?”, Hải Đường cười nói. “Cô cô xinh đẹp, người có thể lưu ta lại không?”, tiểu nha đầu ỏn ẻn tiến đến trước mặt nàng. “Lưu lại? Ta không biết ngươi nha, tại sao phải lưu lại ngươi?” “Bởi vì chúng ta là hàng xóm a!”, Nữu Nữu chỉ tay vào bức tường bên cạnh, “Nhà của ta cách vách” Nguyên lai là nha đầu nhà bên cạnh, “Ngươi nói xem, ta phải lưu ngươi đến bao giờ?” Tiểu nha đầu chu miệng nói, “Đến khi phụ thân tới đón ta” “Nếu phụ thân ngươi không đến?”, Hải Đường nhịn không được trêu chọc nàng. “Phụ thân của ta nhất định sẽ đến”, tiểu nha đầu nói vô cùng kiên định. Đô Đô đứng một bên nghe được cũng mở miệng nói, “Phụ thân của ta cũng nhất định sẽ đến”. Thần sắc Hải Đường có chút ảm đạm. Nữu Nữu nhìn trái ngó phải một hồi mới chú ý đến Trầm thúc đang quỳ trên mặt đất, “Cô cô xinh đẹp, tại sao bá bá kia lại phải quỳ?” Hải Đường quay đầu nhìn Trầm thúc một cái, Trầm thúc này vẫn còn đang quỳ trên mặt đất, nàng vô lực thở dài, “Trầm thúc, đứng lên đi, hôm nay ta sẽ không đi ra ngoài” Trầm thúc đứng lên, cúi đầu thi lễ rồi lui vào cửa phòng. Hải Đường tay trái nắm Đô Đô, tay phải nắm Nữu Nữu dẫn vào hậu viện. Nữu Nữu vừa nhìn thấy chiếc đu dây liền phấn khích kêu to một tiếng rồi chạy đến. “Tiểu Cam, ngươi chơi với Nữu Nữu một chút, chú ý đừng quá dùng sức, chỉ cần đẩy nhẹ là được”, Hải Đường nhìn sang Đô Đô, “Đô Đô, ngươi để Nữu Nữu chơi trước, đợi lát nữa đến phiên ngươi, có được không?”, con trai nàng ngoan ngoãn gật đầu. “Tiểu Tình, ngươi nói Trầm thúc sang nhà bên cạnh báo tin, bảo người lớn bên nhà bọn họ qua đón đứa nhỏ” Hải Đường nhìn sắc trời, đã hơn một canh giờ rồi, tại sao người lớn bên nhà đó vẫn còn chưa qua đón đứa nhỏ? Chẳng lẽ thật sự giống như Nữu Nữu nói, phụ thân đã quên mất nàng? Hải Đường mỉm cười, thiên hạ làm gì có bậc cha mẹ lại quên mất con mình? Hai tiểu tử kia ở chung một chỗ cũng không tồi, bọn chúng thay phiên nhau đu dây, cũng không phát sinh tranh cấp. Chơi đùa một hồi liền cảm thấy mệt nên chạy vào nhà kiếm thức ăn vặt. Nữu Nữu vừa ăn vừa nói, “Đô Đô, thức ăn nhà các ngươi ngon thật. Ta có thể mang một ít về cho phụ thân nếm thử không?”. Đô Đô vẫn là một đứa nhỏ hào phóng, hắn đem toàn bộ chén đĩa đẩy đến trước mặt Nữu Nữu. “Tiểu thư, Ngô gia cho người đến đón Nữu Nữu, người có muốn gặp mặt bọn họ một lần không”, Tiểu Tình nhẹ nhàng tiến đến rồi hạ giọng nói nhỏ vào tai Hải Đường. “Ta ra ngoài trước, ngươi ở đây giúp Nữu Nữu đóng gói thức ăn, sau đó mang nàng đi ra”. Xuyên qua hành lang, Hải Đường bước vào chính sảnh liền thấy một vị bạch sam nam tử đang đứng xoay lưng về phía nàng để nhìn ngắm bức tranh treo trên tường. “Khụ, tiểu thư”, Trầm thúc sắc mặt hờn giận bê trà tiến đến gần. Nam tử kia nghe thấy thanh âm liền quay đầu lại, hắn đang chuẩn bị hành lễ thì đột nhiên ngây ngẩn. “Là ngươi?”, Hải Đường nở nụ cười, “Ngô đại hiệp” “Nguyên lai là Phương phu nhân, thật sự không ngờ, Phương phu nhân tại sao lại ở nơi này?”, Ngô Thiên Phàm chắp tay, thanh âm có chút nghi ngờ. “Đúng vậy, thật không ngờ Ngô đại hiệp lại là hàng xóm của ta. Ngày đó tiểu nữ được Ngô đại hiệp cứu giúp, vẫn chưa có cơ hội đến cửa nói lời cảm tạ, không nghĩ hôm nay lại gặp nhau ở nơi này. Ngô đại hiệp, mời ngồi”, Hải Đường ngồi xuống ghế, Trầm thúc không có ý định lui ra mà chỉ khoanh tay đứng một bên. “Ta nhớ rõ tòa nhà này không thuộc Phương gia?”, Ngô Thiên Phàm bê trách trà uống một ngụm. “Đúng vậy, ta cũng chỉ mới chuyển đến” “Phương công tử đâu? Nếu ta không nhìn lầm thì ngoài cửa treo bảng danh “Trầm Trạch”?”, thắc mắc của Ngô Thiên Phàm không ít a! Hải Đường có chút không được tự nhiên, nàng nhíu mày chuyển đề tài, “Ngô đại hiệp đến đón Nữu Nữu sao?” Ngô Thiên Phàm đứng dậy thi lễ, “Nữu Nữu đến quấy rầy người, ta thật sự xấu hổ” “Ngô đại hiệp, tại sao bây giờ mới đến?”, Hải Đường nhàn nhã thổi trà. “Ta ở ngoài thành thương thảo chuyện mua bán, nhận được tin người nhà truyền đến liền chạy đến đây, chỉ là mất chút thời gian”, Ngô Thiên Phàm thành khẩn đáp. “Nữu Nữu nói nàng phải bỏ nhà trốn đi”, Hải Đường quyết định nói rõ ràng, “Vì phụ thân nàng muốn kết hôn với nữ nhân khác” Ngô Thiên Phàm lắc đầu bất đắc dĩ, “Là Nữu Nữu hiểu lầm, ta chỉ gặp qua nữ nhân kia hai lần, cũng không có ý muốn rước nàng vào cửa” “Hóa ra là vậy, xem ra Ngô đại hiệp nên giáo huấn lại hạ nhân của ngài”, Hải Đường có chút vui mừng, nguyên lai không phát sinh tội danh ngược đãi. “Cha!”, Tiểu Tình dẫn Nữu Nữu tiến đến, tiểu nha đầu vừa trông thấy phụ thân liền mếu máo, “Nữu Nữu nghĩ cha không cần Nữu Nữu, người sao bây giờ mới đến?” Ngô Thiên Phàm ôm nữ nhi, vừa sủng ái sờ sờ tóc của nàng vừa nói, “Tại sao phụ thân lại không cần Nữu Nữu? Phụ thân đang ở ngoài thành, vừa nghe tin liền vội vã trở về gặp Nữu Nữu nha!” “Cha, chúng ta về nhà!”, Nữu Nữu chỉ ra ngoài cửa. “Đợi đã, Nữu Nữu, bình thường phụ thân dạy ngươi thế nào? Quấy rầy người ta còn không nói lời cảm ơn? Ngươi quên rồi sao?” Nữu Nữu thè lưỡi, từ trên người phụ thân nhảy xuống rồi tiến đến trước mặt Hải Đường thi lễ, “Cô cô xinh đẹp, đa tạ người lưu lại ta, về sau ta có thể đến nhà người chơi không?” Hải Đường vỗ vỗ đầu tiểu nha đầu, “Có thể, nhưng phải được phụ thân ngươi đồng ý” Đôi mắt to chớp chớp, “Cái kia…Đô Đô có thể đến nhà của ta chơi không?” Trẻ con đúng là đáng yêu, “Chỉ cần phụ thân của ngươi đồng ý, Đô Đô cũng nguyện ý là có thể đến nhà ngươi chơi” Bàn tay múp míp vung vẩy, “A ha, phụ thân nhất định sẽ đồng ý. Cô cô xinh đẹp, ta về trước, cáo từ”. Tiểu nha đầu hưng phấn lôi kéo tay phụ thân chạy ra ngoài. “Phương phu nhân, việc hôm nay Ngô mỗ xin đa tạ. Quấy rầy rồi!”, Ngô đại hiệp thật lòng xin lỗi rồi rời đi.

hai duong nhan the