Chào mừng bạn đến với bộ truyện ngôn tình ngược Năm đó anh từng yêu em. Với 38 chương truyện, chúng ta cùng điểm qua những tình tiết chính để có thể tiếp cận truyện một cách dễ dàng hơn nhé. "Cởi hết quần áo ra!" Ôi thôi, lại là một câu chuyện mà nữ chính của chúng ta phải chịu nhiều thiệt thòi lắm đây. Nhưng thời gian này tôi 7h tối đã lên giường ngủ, 9h sáng mới dậy, ăn cơm trưa xong lại ngủ đến 3 chiều rồi lại ăn tối và ngủ tiếp. Tôi và anh người yêu liên tục cãi nhau vì chuyện đó, anh nói tôi thay đổi có người khác, lúc nào cũng lấy lý do "Đang ngủ" để gác máy. Xin mãi yêu em ( Tiếng Hindi: Meri Aashiqui Tum Se Hi, tiếng Anh : My Love Is Only With You - tạm dịch: Tình yêu của anh chỉ dành cho em) là là một bộ phim truyền hình Ấn Độ được phát sóng tập đầu tiên vào ngày 24 tháng 6 năm 2014 trên kênh Colors TV từ thứ 2 đến thứ 6 hàng tuần. Bộ phim được sản xuất bởi nhà làm phim Trùng sinh vào năm 2003, khi ấy, Hứa Đình Sinh 19 tuổi, Hạng Ngưng 14 tuổi. Nơi đó có lặng lẽ bảo vệ, yêu thương, anh chuẩn bị kỹ càng hết thảy mọi thứ sau đó chờ cô lớn lên. Nơi đó có nhớ mãi không quên, nhớ cô từng là ánh sáng của anh trong quãng đời tuổi trẻ ️ Đọc Truyện Tranh Thể Loại 16+ ️ Tổng Hợp Full Hơn 200.000 Truyện HOT ️Load nhanh, không quảng cáo, đầy đủ và luôn cập nhật sớm nhất tại BaoTangTruyenTranh iGA9. Bạn đang đọc truyện Năm Đó, Anh Từng Yêu Em của tác giả Khuyết Danh. Đêm khuya, Tiêu Sở Bắc đẩy Lục Hiểu ra ngoài ban công, "Cởi hết quần áo ra."Khuôn mặt Lục Hiểu hoảng sợ, ở dưới bất kì lúc nào cũng có thể sẽ có người đi ngang qua, "Sở Bắc, đừng như vậy, sẽ có người nhìn thấy đấy."Người đàn ông liền kéo thân hình gầy ốm của cô cự lên ban công, xé rách váy của cô "Người đàn bà đê tiện như cô mà cũng cảm thấy thẹn tâm à?" Tiêu Sở Bắc đâm sầm vào trong, Lục Hiểu cắn chặt vào từ khi sau kết hôn, Tiêu Sở Bắc luôn biến đổi các hình thức để làm nhục cô trong những việc như thế này."Sở Bắc, đừng đối xử với em như vậy, em đau lắm." hai chân của Lục Hiểu không ngừng run là fan của Khuyết Danh, bạn có thể đọc thêm Cô Vợ Nhỏ Của Tổng Tài hay Mặt Trời Trong Tim Anh. Năm đó anh từng yêu em, còn bây giờ thì thế nào nhỉ? Chào mừng bạn đến với bộ truyện ngôn tình ngược Năm đó anh từng yêu em. Với 38 chương truyện, chúng ta cùng điểm qua những tình tiết chính để có thể tiếp cận truyện một cách dễ dàng hơn nhé. “Cởi hết quần áo ra!” Ôi thôi, lại là một câu chuyện mà nữ chính của chúng ta phải chịu nhiều thiệt thòi lắm đây. Thế nhưng đây lại là một bộ truyện nhận được rất nhiều sự quan tâm của độc giả nên chắc chắn sẽ rất đáng đọc đấy. Tiêu Sở Bắc đẩy Lục Hiểu ra ngoài ban công và làm nhục cô mặc kệ lời van xin, sự e dè và xấu hổ của cô. Mở đầu câu chuyện là một bối cảnh thật chẳng đẹp đẽ tí nào. Cô gái đáng thương này là ai? Gã trai tàn nhẫn này là ai? Mối quan hệ của họ là như thế nào đây? Lục Hiểu và Tiêu Sở Bắc là hai nhân vật chính của bộ truyện này. Họ là cặp đôi thanh mai trúc mã thuở còn nhỏ. Lục Hiểu là tiểu thư nhà họ Lục, cô mồ côi cha mẹ và sống với ông nội của mình trong Lục Gia. Tiêu Sở Bắc là một chàng trai có sức hút kinh khủng, khí chất ngời ngời. Trông họ thật xứng đôi, họ cũng là vợ chồng nhưng liệu mối quan hệ này có được độc giả đón nhận hay không đây? Mạch truyện không thể hấp dẫn nếu không có một “Tuesday” xuất hiện xen ngang cặp đôi ngôn tình của chúng ta được. Lục Hạ được ông nội của Lục Hiểu mang về từ cô nhi viện, tiểu Hiểu hết lòng thương yêu tiểu Hạ nhưng ngược lại, trong lòng tiểu Hạ chỉ có sự ganh ghét và đố kỵ. Cô bày ra biết bao nhiêu âm mưu tàn độc với mục đích đẩy Lục Hiểu ra khỏi Lục Gia. Lục Hạ tự tay đập vỡ di ảnh của mẹ mình và đổ lỗi cho Lục Hiểu, Lục Hạ tự nhảy xuống hồ nước ở sân trường và đổ tội cho Lục Hiểu. Thế là ông nội nhất thời tin Lục Hạ nên đã đuổi Lục Hiểu ra khỏi Lục Gia. Bước đầu, Lục Hạ đã cướp ông nội và gia sản thừa kế nhà họ Lục ra khỏi tay Lục Hiểu một cách dễ dàng. Nói về Tiêu Sở Bắc, anh và Lục Hiểu từ nhỏ đã được xem là một cặp thanh mai trúc mã, xứng đôi vừa lứa. Lục Hà đương nhiên là không chấp nhận được điều đó, năm lần bảy lượt bày mưu để cướp luôn Tiêu Sở Bắc về tay mình. Lục Hạ lừa Lục Hiểu lên ô tô với âm mưu sẽ gây ra một vụ tai nạn để giết chết Lục Hiểu. Thế nhưng tình thế lại đổi khác, Lục Hiểu chỉ bị thương nhẹ, còn Lục Hạ lại bị hôn mê suốt một thời gian dài. Tình tiết truyện này khiến độc giả hả dạ nhưng lại “ngã ngửa” khi đến cuối truyện mới biết được rằng, cái “tình thế đổi khác” đó lại là một sự sắp đặt có tính toán. Lục Hạ không hề bị hôn mê, cô mua chuộc bác sỹ tại bệnh viện để che giấu đi sự thật là mình không hề bị gì cả. Để làm gì nhỉ? Để Tiêu Sở Bắc trở nên oán ghét Lục Hiểu vì sự tàn độc từ trên trời rơi xuống đầu cô. Tuy kết hôn với nhau nhưng Tiêu Sở Bắc chỉ xem Lục Hiểu như kẻ thù, luôn mong chờ ngày Lục Hạ tỉnh lại và nhanh chóng kết hôn với Lục Hạ. Cầu được ước thấy, cũng đến lúc Lục Hạ tỉnh dậy, đây là khởi nguồn của 1001 bi kịch xảy đến với cuộc đời Lục Hiểu. Tiêu Sở Bắc ép Lục Hiểu phá thai, để giữ lại đứa con trong bụng mình, Lục Hiểu phải hi sinh đôi mắt của mình cho Lục Hạ Thực tế là Lục Hạ lại mua chuộc bác sỹ để nói rằng đôi mắt của cô đã bị hỏng. Mặc dù đang mang thai nhưng Tiêu Sở Bắc lại ép Lục Hiểu phải hiến máu cho Lục Hạ. Cô chấp nhận hết chỉ để giữ lại đứa con trong bụng mình, là đứa con chung với Tiêu Sở Bắc. Chưa hết, ngay sau khi đón Lục Hạ về Tiêu gia, Tiêu Sở Bắc lập tức ép Lục Hiểu ly hôn và đẩy cô ra khỏi Tiêu Gia. Một cô gái mù đang mang thai sẽ tự liệu cuộc đời của mình ra sao đây? Khi đã có được những điều mà mình mong muốn từ tay Lục Hiểu, Lục Hạ lại nhận ra cô thật chẳng thể có được niềm vui khi mà Tiêu Sở Bắc đã thật sự rất yêu Lục Hiểu, anh luôn tìm kiếm và muốn quan tâm Lục Hiểu. Lục Hạ đã tàn độc nay lại vô cùng độc ác, cô tìm đến chỗ Lục Hiểu và hãm hại cô, muốn giết chết đứa con trong bụng Lục Hiểu và vẫn theo “sách cũ”, đổ hết tội lỗi lên đầu Lục Hiểu tội nghiệp. Đám cháy do Lục Hạ gây ra thiêu rụi mọi thứ với mục đích phải “đuổi cùng giết tận” Lục Hiểu. Khi mọi người đều tin rằng Lục Hiểu đã chết cháy, đó cũng là lúc mà Lục Hạ dần dần phải trả giá cho những tội ác mình đã gây ra. Đứa con của Lục Hiểu và Tiêu Sở Bắc vẫn tồn tại, Lục Hạ năm lần bảy lượt tìm cách giết chết đứa bé nhưng không thành. Cũng từ những hành động và việc làm của Lục Hạ mà Tiêu Sở Bắc đã dần nhận ra bộ mặt thật của cô, cây kim trong bọc chắc chắn sẽ không ở mãi trong bọc được. Cho dù Lục Hạ đã được kết hôn cùng Tiêu Sở Bắc nhưng lại không thể nào thay thế được vị trí của Lục Hiểu trong lòng Tiêu Sở Bắc. Ván bài đã được lật, phần lớn nhờ công của Lý Thu Thủy – người chăm sóc Lục Hiểu từ thuở nhỏ và luôn tin cô là người lương thiện. Ông nội cũng dần nhận ra sự thật, Tiêu Sở Bắc cũng chính là kẻ khốn khổ nhất vì những điều mình đã làm với Lục Hiểu. Liệu sự trở về của cô gái mù lòa đáng thương Lục Hiểu có giúp Năm đó anh từng yêu em có một cái kết “happy ending” hay không? Hay cô gái đáng thương Lục Hiểu cùng với Phương Dã – bạn học cũ của Tiêu Sở Bắc sẽ viết tiếp những tình tiết “có hậu” cho câu chuyện? Liệu sau tất cả những bi kịch đã xảy đến, Lục Hiểu có tha thứ được cho Tiêu Sở Bắc hay không? Cái kết mà nhân vật “Tuesday” Lục Hạ sẽ bi thảm đến thế nào? Tất cả sẽ được trả lời hết bạn đọc ngay bản full truyện Năm đó anh từng yêu em tại đấy. Người kia ở... Tân Thành? ! Tại sao cứ lại là Tân Thành? ! Tân Thành đối với Lục Hiểu mà nói tựa như một cơn mộng đáng sợ, cô không bao giờ muốn quay trở về cái thành phố kia nữa. Nhưng cô không thể không đi cảm tạ người quyên tặng kia. Xe suốt đường hướng phương hướng quen thuộc lái đi, nhịp tim đập của Lục Hiểu cũng cùng càng lúc càng nhanh, thật ra Hải Thành cách Tân Thành cũng không xa, ước chừng bốn năm tiếng đồng hồ đường xe. Lúc xe lái vào nội thành, hướng đến một hướng nào đó càng ngày càng gần. Lục Hiểu càng lộ ra bất an. Cái phương hướng này, cô nhớ được hướng vào trong lái thêm chút nữa chính là nhà của Tiêu gia? ! "Phương Dã, anh muốn dẫn em đi đâu?" "Người quyên tặng đang ngụ ở trong cái tòa nhà kia." Lục Hiểu khẽ giật mình, trong lòng có một cảm giác rất hoảng sợ, tuy là Tiêu Sở Bắc rất sớm đã từ nhà của anh ấy chuyển đi ra ngoài, nhưng còn có ai ở trong cái tòa nhà kia quyên giác mạc cho cô? ! Phương Dã mang theo Lục Hiểu đi vào nhà cấp cao to như thế, cách đó không xa liền nhìn thấy một cô bé hai tuổi lớn đang đuổi thao một phu nhân tóc hoa trang tiểu nữ hài nhi tại trong hoa viên đuổi theo một phu nhân đầu tóc trắng bạc "Bà nội... bà nội... Nam Nam tới bắt bà rồi." Cô bé nhỏ dùng giọng non nỉ siêu cùng ngọt ngào vừa hô vừa chạy, cô bé còn nhỏ, đi được không có vững như vậy, lung la lung lay té một ngã, Lục Hiểu nhìn lòng xiết chặt một cái, không quản được chân của mình chạy lên đem đứa bé bế lên. Cô bé nhỏ kinh ngạc nhìn người dì xa lạ đột nhiên xuất hiện này, cô bé nháy đi nháy mắt to, "Mẹ..." Cô bé lại gọi cô mẹ? ! Lục Hiểu cũng không biết mình bị gì, nước mắt cứ như vậy rơi xuống. Nam Nam dùng bàn tay nhỏ bé giúp cô lau đi nước mắt, "Bà nội... bà nội... con gặp được mẹ trong tấm ảnh rồi..." Lục Hiểu ngẩng đầu liền nhìn thấy mẹ Tiêu đã đi tới, "Mẹ..." "Hiểu Hiểu? !" Mẹ Tiêu không thể tin nổi, hốc mắt đỏ bừng, bà nhìn Lục Hiểu, đứa con này thật sự còn đang sống? ! "Hiểu Hiểu, là con sao?" Từ nhỏ mẹ Tiêu cũng rất thương yêu Lục Hiểu, Lục Hiểu một tay đang ôm đứa bé, một tay ôm lấy mẹ Tiêu, "Mẹ, là con... con đã trở về." Hai mẹ chồng nàng dâu khóc đến mắt đều đỏ. Phương Dã đi tới nói với Lục Hiểu, "Hiểu Hiểu, Nam Nam là con gái của em, em đã sinh hạ được con gái, lúc trước bệnh viện nhầm lẫn phòng phẫu thuật, em không có bị cắt bỏ đi tử cung, đứa con cũng cứu lại được." Lục Hiểu trợn to hai mắt, không thể tin nổi nhìn tiếu bảo bối ở trong lồng, cô bé là con gái cô? ! Con gái tám tháng lớn của cô còn sống? ! Cảm tạ ông trời... Thật tốt quá... "Cô bé được gọi là Nam Nam sao? Con gái của em, con gái tốt của em..." Lục Hiểu tâm tình kích động đến rơi nước mắt, cô ôm đứa bé liên tục hôn môi cô ấy, Nam Nam ngứa đến cười khanh khách, "Mẹ, mẹ tại sao bây giờ mới trở về? Bố mỗi lần nhìn ảnh chụp của mẹ đều khóc a..." Từ lúc Nam Nam nhỏ bé nhớ điều liền nhớ được Tiêu Sở Bắc lúc nào cũng ôm cô đến một vườm hoa nở đầy hoa, nơi đó dựng một mảnh đá lớn, người cô gái ở phía trên chính là cô dì này... Cô ấy rất đẹp, cùng đẹp giống cô. Tiêu Sở Bắc nhìn ảnh chụp của cô mà lại khóc? ! Lục Hiểu không thể tin được, cô quay đầu lại nhìn mẹ Tiêu, "Anh ấy và Lục Hạ có khỏe không?" Mẹ Tiêu thoáng cái đỏ cả vành mắt, "Ủy khuất con rồi, Lục Hạ cái nha đầu tâm địa ác độc kia đã gặp được báo ứng, hai năm trước cô ấy liền nhảy núi chết rồi, về phần Sở Bắc... cô nhìn chỗ đó..." Mẹ Tiêu chỉ chỉ mặt cỏ ở nơi xa, một người đàn ông ngồi ở trên mặt ghế lạnh, gió nhẹ thổi nhẹ tóc trên trán của anh ấy. Anh ấy vẫn còn khôi ngô tuấn tú như vậy, chỉ là bên tay lại có thêm một cây quải trượng... Anh ấy —— nhìn không thấy rồi sao? ! —— Lục Hiểu giờ mới biết được người quyên giác mạc cho cô lại chính là Tiêu Sở Bắc. Người đồng ý cho Phương Dã mang cô tới đây cũng là anh ấy. Bởi vì từ nay về sau đều nhìn không thấy rồi, vì vậy anh ấy muốn đem Nam Nam gửi gắm cho cô, "Thằng khốn, Tiêu Sở Bắc, anh cái thằng đại khốn nạn! Anh cho rằng anh đưa mắt cho tôi, tôi sẽ tha thứ cho anh rồi sao?" Mẹ Tiêu đã đem mọi chuyện đã xảy ra "Sau khi chết" của cô trong hai năm qua đều nói hết cho cô. Tiêu Sở Bắc biết mình đã sai rồi, cũng vì cô, đã báo thù Lục Hạ. Nhưng mà đáng thương dì Thủy của cô vậy mà đã trở thành người thực vật, "Tiêu Sở Bắc anh chính là thằng đại khốn nạn, là anh gây tai vạ cho dì Thủy, tôi sẽ không tha thứ cho anh!" "Đừng đi, Hiểu Hiểu." Tiêu Sở Bắc nắm lấy tay của Lục Hiểu, nhưng mà anh nhìn không thấy, đi rất gấp thoáng cái té ngã trên đất. Lục Hiểu theo bản năng muốn đi đến dìu anh, rồi lại dừng chân lại. "Cho dù anh không đưa Nam Nam gửi gắm cho tôi, tôi cũng sẽ đem Nam Nam mang đi." Cô không tha thứ người đàn ông này, mặc dù anh ấy bây giờ trông nhìn đáng thương như vậy, nhưng cô không quên được sự ngu xuẩn của anh ấy đã từng, và vô số tội nghiệt. "Hiểu Hiểu, anh biết rõ anh không có tư cách cầu xin em, nhưng mà xin em cho anh ôm một cái Nam Nam nữa, cho anh 'Nhìn' con gái của chúng ta nữa, xin em cho phép anh đến Hải Thành thăm cô ấy, thỉnh cầu em." Tiêu Sở Bắc mỗi nói một câu, trái tim của Lục Hiểu liền run rẩy rất đau. Nam Nam đang vui vẻ chạy nhảy bên chân, cô bé chạy tới, "Bố, bố, chơi với con, mẹ biết nói chuyện rồi, mẹ còn xinh đẹp hơn tấm ảnh ở trên a..." Giọng nói non nỉ của Nam Nam khiến Tiêu Sở Bắc đỏ cả vành mắt. Kính râm trên sống mũi của anh rớt xuống, Lục Hiểu nhìn vào đôi mắt không sáng rọi nữa của anh ấy, bụm miệng nhịn không được lớn tiếng ai oán một cái. "Người đàn ông tồi, tại sao anh luôn khiến tôi đau? !" —— Cô tưởng cô đã quên anh ấy rồi. Cô tưởng tim của mình đã lặng như nước, nhưng không có, cô hận anh ấy, oán anh ấy, cho tới bây giờ cũng không tha thứ qua cho anh ấy. Mọi thứ này đều là do anh ấy tạo thành, anh ấy không tin mỗi một câu nói của cô nói, nếu như dù chỉ là một lần, anh ấy tin tưởng cô, bọn họ cũng sẽ không đi đến nông nỗi này... "Hiểu Hiểu." Tiêu Sở Bắc nghe ra được Lục Hiểu đối với anh vẫn còn tình cảm. Có thể khiến cho cô ấy đau lòng chỉ có anh người đàn ông tồi vô dụng này... "Đừng kêu tên của tôi, tôi sắp cùng Phương Dã kết hôn, anh có thể tới thăm Nam Nam, nhưng đừng lại xuất hiện trước mắt tôi nữa." Lục Hiểu ôm Nam Nam rời khỏi rồi, lúc ở trên đường, cô lại khóc suốt, Nam Nam cũng khóc cùng theo "Nam Nam muốn bố, Nam Nam muốn bố..." —— Nam Nam lúc nào cũng khóc muốn Tiêu Sở Bắc, Lục Hiểu không cưỡng lại được với đứa con, liền cùng Phương Dã dọn về Tân Thành định cư. Mặc dù nói là để cho tiện Tiêu Sở Bắc đến thăm đứa con, nhưng mà trong lòng của Phương Dã biết rõ Lục Hiểu có lẽ là không nỡ được Tiêu Sở Bắc một kẻ đui lại bôn ba hai nơi. Trong vườn hoa to như vậy, nếu Tiêu Sở Bắc đến thăm đứa con sẽ cùng đứa con chơi trong vườn hoa. Lục Hiểu đã từng nói qua không muốn gặp lại Tiêu Sở Bắc, nhưng mà có đôi khi cô vẫn đứng ở ban công xa xa nhìn đôi hai cha con đó. Thời đại học, cô từng nghĩ tới muốn có cuộc sống như vậy sau khi kết hôn. Tiêu Sở Bắc cùng chơi với con trong sân, cô thì ở trong phòng bếp bận rộn vì họ làm bữa ăn ngon. Thế nhưng là mọi thứ đều bị chính tay của anh ấy phá hủy. Lục Hiểu đi xuống lầu, nghe được Nam Nam ôm lấy Tiêu Sở Bắc sờ sờ mắt của anh ấy, hỏi "Bố, bố nhìn không thấy Nam Nam sao? Về sau đều nhìn không thấy sao?" Trái tim của Lục Hiểu cũng tan nát rồi. Tiêu Sở Bắc nghe được tiếng bước chân của cô ấy, đứng dậy muốn tránh ra, anh chẳng muốn làm cho cô ấy mất hứng. Lục Hiểu gọi lại anh, "Anh hành động bất tiện, không cần né tránh tôi nữa." "Hiểu Hiểu..." Tiêu Sở Bắc cảm động đến mức hốc mắt nóng lên, Lục Hiểu lập tức lại lạnh nhạt nói với anh "Đừng hiểu lầm tôi là lo lắng cho anh, tôi chỉ là sợ anh chống quải trượng đi nhanh làm ngã Nam Nam thôi." Lục Hiểu làm sao có thể làm cái việc này. Có thai đứa bé này là hoàn toàn ngoài ý muốn, anh ấy đã quên lúc anh ấy có lúc chiếm hữu cô như điên, tháo BCS ra rồi hành hạ cô đến ngất đi. " Em... không có.. " Lục Hiểu chưa kịp giải thích, bên tại liền đọng lại giọng nói lạnh như băng của Tiêu Sơ Bắc " Mang con nghiệt chủng này phải cho tôi. " Làm sao có thể... Anh ấy sao có thể mang đứa con đi phả, " Em không muốn... em không thể. " " Lục Hiểu, cô đang tính toán cái gì thì tôi đều biết! Đừng ngây thơ mà tưởng là sinh được đưa con là có thể ở lại bên tôi cả đời, tôi nói cho cô biết, cô hao tổn tâm sức gả vào Tiêu gia, nhưng ông trời đã định trước tiểu Hạ sẽ tỉnh, tôi sẽ rất nhanh cưới cô ấy, và cô vĩnh viễn cũng không thể nào là vợ của tôi Tiêu Sở Bắc. " Tiêu Sở Bắc quyết tâm muốn Lục Hiểu phá đi đứa con. Anh coi Lục Hiểu như là máy móc truyền máu dự bị cho Lục Hạ, anh không cho phép cô lấy đứa con trong bụng làm cớ. Lục Hiểu bị ép ngồi ở hành lang bên ngoài của phòng phẫu thuật sanh non. Tay chân cô lạnh buốt, bên tai đều là những âm thanh của những máy mọc lạnh như tiền dùi vào cơ thể bên trong để giết chết em bé. Một cô gái vừa mới làm xong ca phẫu thuật sanh non, mặt trắng bệch, từ trong phòng phẫu thuật đi ra, đi chưa được mấy bước cô liền khóc to lên một cách mất kiểm soát " Đứa con của tôi, đứa con của tôi đã mất rồi... xin lỗi... con... mẹ xin lỗi con... " Tim của Lục Hiểu bị nhéo đau dữ tợn. Nghĩ đến tiếp theo liền đến phiên bản thân mình, chỉ cần nằm trên cái bàn sanh non ấy, sinh mệnh nhỏ sống động trong bụng của cô cũng sắp bị giết chết. " Sở Bắc, đừng, anh hãy buông tha đứa còn này, được không? " Lục Hiểu kiềm chế không được mà túm lấy tay của Tiêu Sở Bắc " Em cam đoan với anh, đứa con này là của anh, nó đúng thật là của anh đấy, coi trên phần nó là con ruột máu mũ của anh, anh buông tha cho nó đi, đừng ép em phải phá nó, được không? " Lục Hiểu kích động quỳ xuống trước Tiêu Sở Bắc. Nhưng thấm sâu trong con mắt của anh ấy chỉ là băng giá sâu không thấy đáy. " Lục Hiểu, thu hồi cái đuôi hồ ly của cô đi, tôi kêu cô làm, liền phải làm. " Tiêu Sở Bắc nhấc tay của cô ra, Lục Hiểu ngỡ ngàng ngã ngồi trên mặt đất, tiếng khóc làm đảo loạn suy nghĩ của Tiêu Sở Bắc. Trong thoảng chốc, bên tại của anh vọng lại một tiếng gọi ngọt ngào " Anh Sở Bắc, em sợ bóng tối, chúng ta móc tay đi, đợi em ngủ rồi, thì anh mới đi đi, được không... " Đã từ lúc nào, cải khuôn mặt ngây thơ ngọt ngào ấy đã trở nên mờ nhạt như thế. Từ nhỏ anh đều nâng niu Lục Hiểu trong lòng bàn tay, cẩn thận che chở, Tiêu Sở Bắc cũng từng tưởng rằng, mình nhất định sẽ cưới cô ấy làm vợ trong tương lai. Song khi cô lớn lên, anh tận mắt nhìn thấy cô đẩy Lục Hạ xuống hồ nước ở sân sau của trường. Anh mới biết được người đàn bà này là đáng sợ tới như vậy... Anh đã cho cô quá nhiều cơ hội, nhưng mỗi lần nào cô đều độc ác ra tay hướng tới Lục Hạ, vì vậy anh cũng không thể nhận từ nương tay buông tha cô nữa rồi. Tiêu Sở Bắc đến cuối cùng đều ôm thật chặt Lục Hiểu, anh dùng thân thể gắt gao bảo vệ lấy cô, Lục Hiểu gào khóc lớn tiếng, bởi vì là người đàn ông này không ngừng ở bên tai của cô nói " Xin lỗi, Hiểu Hiểu... xin lỗi, Hiểu Hiểu... đều là lỗi của anh, anh đã trách làm em, em đừng có xảy ra chuyện nữa, anh sẽ không cho em có chuyện... " " Tiêu Sở Bắc, Tiêu Sở Bắc!! " Hai người đồng thời được cứu vào bệnh viện. Lục Hiểu vì được Tiêu Sở Bắc bảo vệ chỉ chịu tổn thương rất nhỏ, mà Tiêu Sở Bắc được cứu chữa suốt mười tiếng đồng hồ, phẫu thuật còn đang tiến hành. Bác sĩ đi ra đi vào đều đưa ra thông báo bệnh tình nguy kịch. Lục Hiểu xụi ngã xuống đất, " Tôi không muốn... Tiêu Sở Bắc... anh đừng có chết... " " Tôi còn chưa tha thứ cho anh, tôi không chuẩn anh chết!! " Lục Hiểu khóc ngất ở ngoài phòng phẫu thuật, cô lẳng lặng nằm ở trên giường bệnh, trong miệng không ngừng nỉ non gọi tên của Tiêu Sở Bắc. Phương Dã canh giữ ở bên giường của cô, nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô cũng rơi lệ đầy mặt. " Lục Hiểu, em vẫn còn là rất yêu Tiêu Sở Bắc, đúng không? " Lục Hiểu chậm rãi mở mắt lên... Như mộng như thật nhìn Phương Dã, cô xin lỗi người đàn ông này, xin lỗi người ân nhân cứu mạng này đã trông coi cô hai năm, " Xin lỗi... xin lỗi... " Phương Dã ôn nhu cười nhạt một cái, " Nha đầu ngốc, Tiêu Sở Bắc không sao cả, hắn đã gắng gượng qua kỳ nguy hiểm rồi, nhưng mà trung khu thần kinh bị tổn thương nghiêm trọng, chi dưới tê liệt rồi... " Lục Hiểu đau khổ mà nhắm hai mắt lại, tại sao chuyện như này lại luôn luôn xảy ra trên người của cô và Tiêu Sở Bắc. " Em không cần vì hắn mà thương tâm, hắn đối với em làm qua những chuyện kia, những cái này đều là báo ứng " Đúng vậy a, báo ứng. Cô chính miệng nguyền rủa Tiêu Sở Bắc báo ứng. Nhưng mà tại sao, báo ứng đã đến rồi, đau lại là tim của cô...? Vài ngày sau, Phương Dã nói với Lục Hiểu, Tiêu Sở Bắc đã tỉnh rồi, nhưng mà vịn Lục Hiểu đi đến phòng bệnh, trong phòng bệnh đã không còn người. Mẹ Tiêu nói với Lục Hiểu, Tiêu Sở Bắc tỉnh lại liền hỏi cô có yên ổn không. Nói cho hắn biết, cô bình an vô sự, hắn an tâm. Vì vậy hắn nhờ bà chuyển cáo cho cô " Sở Bắc nói bản thân mình chi dưới tê liệt, mắt lại bị mù rồi, bản thân mình chính là một phế nhân, hắn không muốn cho con tiếp thêm phiền toái, vì vậy hắn đã rời đi rồi, hắn không có nói với bất kỳ ai là đã đi nơi nào, Hiểu Hiểu, Sở Bắc những năm này thiếu nợ con, thỉnh cầu con tha thứ cho hắn, về sau Nam Nam liền giao cho con trong nom, Sở Bắc hắn cũng sẽ không lại đến quấy rầy con rồi. " " Không, mẹ... mẹ nói cho con biết Sở Bắc đã đi đâu rồi, con muốn gặp anh ấy. " Lục Hiểu khóc không thành tiếng. Anh ấy tại sao có thể rời đi như vậy? Cô còn chưa có mắng anh ấy một trận, đánh anh ấy một trận, anh ấy tại sao có thể cứ như vậy cũng không gặp cô nữa... Đây không phải là cách thức mà bọn họ ly biệt. Một năm sau bờ biển vào lúc ánh tà, Lục Hiểu mang theo Nam Nam ba tuổi lớn nghịch nước trên bờ cát. Tiểu nha đầu cao lớn rồi mập lên rồi, trắng nõn non đáng yêu cực kỳ. " Nam Nam, chạy chậm một chút, cẩn thận té. " Nam Nam cười khanh khách, " Con sẽ không bị té, té rồi, bố cũng đến ẫm con lên. " Lục Hiểu chán nản rủ xuống mắt. Cách đó không xa, một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi chậm rãi tới gần cô. Bỗng nhiên, hai cánh tay của người đàn ông từ sau ôm lấy Lục Hiểu, cô vừa muốn giấy động. Nhưng cả người một cái cứng ngắc, nhiệt độ cơ thể và hơi thở của người đàn ông khiến nước mắt của cô không tự giác lách cách lách cách rơi xuống – " Tiêu Sở Bắc, anh khốn nạn. " Mỗi một tấc da thịt trên toàn thân đều đang nói cho cô biết, là người đàn ông này. Người đàn ông mà cô yêu cả đời. Lục Hiểu nắm lấy cánh tay của anh hung hãn đánh vào anh một cái, người đàn ông mỉm cười hôn lên thùy tại trắng như tuyết của cô " Ừ, vì vậy anh trở về, em có thể mắng anh cả đời, đánh anh cả đời, anh đáp ứng en, vĩnh viễn đều không đánh trả. " Là anh. Là anh Sở Bắc của cô cuối cùng đãtrở về rồi?! Lục Hiều kích động xoay người, thoáng cái ôm lấy Tiêu Sở Bắc, người đàn ông gắt gao ôm lấy cô, một năm chia lìa, anh đã tiếp nhận nhiều loại ca phẫu thuật lớn nhỏ, cuối cùng có thể đứng thẳng lại lần nữa, đôi mắt cũng đã tiếp nhận ca phẫu thuật, thành công hồi phục lại thị lực. Nam Nam nhìn thấy Tiêu Sở Bắc, vui sướng chạy tới " Bố, bố! " Tiêu Sở Bắc thoáng cái ôm lấy tiểu công chúa của anh, " Nhớ bố không? " " Còn mẹ thì sao? " Hai cha con đồng thời nhìn tới Lục Hiểu, " Mới không có." Cô kiêu ngạo hướng về phía bờ biển đi, Tiêu Sở Bắc ôm Nam Nam theo ở phía sau hỏi " Hiểu Hiểu, em có hối hận yêu anh? " " Ai nói em yêu anh rồi hả? " " Đứa con cũng sinh rồi, thật sự không yêu? " Lục Hiểu dừng chân lại, đẩy anh tới một bên, kiêu ngạo cho anh một ánh mắt khinh bỉ " Đã sinh con rồi là phải yêu sao? " Người đàn ông cười đểu đuổi theo " Vậy chúng ta sẽ sinh thêm một đứa nữa, sinh đến em yêu anh mới chịu thôi... " Tên điên... Trên bờ biển đều là tiếng cười thẹn thùng lãi ngọt ngào của người phụ nữ. Ở phía xa, trời chiều chậm rãi đi xuống, dưới quang ảnh đẹp đẽ, người đàn ông gắt gao dắt tay người phụ nữ, lần này, họ sẽ không tách rời nữa, sẽ không còn hiểu lầm nữa. Lần này, họ sẽ vĩnh viễn... vĩnh viễn đều ở bên nhau..............Hết............... P/s Vote cho truyện và cho ý kiến nha mn😘😘😘Truyện đã hoàn rồi!Nếu bạn thích truyện này, hãy thử đọc các truyện khác cùng thể loại bên dưới nhé!

năm đó anh từng yêu em truyện